Cựu chiến binh

Nguyễn văn Dương

Nguyễn văn Dương

Phú Thọ18/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong bom đạn, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Dương, sinh năm 1953 tại vùng quê Hà Trung – Thanh Hóa, đã sớm mang trong mình khát vọng cống hiến. Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, Dương viết đơn tình nguyện nhập ngũ, rời mái nhà tranh và cánh đồng quê để khoác lên mình màu áo lính.

Ngày lên đường, mẹ tiễn anh ra đầu làng, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tự hào. Dương chỉ kịp nói: “Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về.” Lời hứa giản dị ấy trở thành động lực để anh vượt qua những tháng ngày gian khó nơi chiến trường.

Dương được biên chế vào Sư đoàn 368 Pháo binh. Từ một chàng trai nông dân chân lấm tay bùn, anh nhanh chóng làm quen với những khẩu pháo lớn, những bài học quân sự nghiêm ngặt và kỷ luật thép. Những đêm hành quân xuyên rừng, vượt suối, lưng đeo nặng đạn pháo, chân anh vẫn bước đều theo nhịp hành quân. Gian khổ là vậy, nhưng trong lòng người lính trẻ luôn cháy lên một niềm tin m ãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Những trận đánh ác liệt đã tôi luyện nên bản lĩnh của Nguyễn Văn Dương. Anh cùng đồng đội bám trận địa, giữ vững khẩu pháo giữa mưa bom bão đạn. Mỗi lần khai hỏa, những quả đạn pháo xé toang màn đêm, bừng sáng như những đóa “hoa lửa” giữa chiến trường. Ánh sáng ấy không chỉ là sức mạnh hủy diệt kẻ thù, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của khát vọng độc lập, tự do.

Có lần, trận địa bị địch phát hiện, bom rơi sát bên, đất đá vùi lấp khẩu pháo. Không chút chần chừ, Dương cùng đồng đội lao vào đào bới, cứu pháo, cứu người. Dù bị thương nhẹ, anh vẫn kiên quyết bám trụ, tiếp tục chiến đấu. Chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh dần đi đến hồi kết. Năm 1976, Nguyễn Văn Dương hoàn thành nghĩa vụ quân sự, xuất ngũ với quân hàm Hạ sỹ, chức vụ chiến sỹ. Ngày trở về quê hương, anh không còn là chàng trai trẻ năm nào, mà là một người lính từng trải, mang theo ký ức của một thời hoa lửa.

Cuộc sống đời thường bắt đầu lại với ruộng đồng, với mái nhà thân thuộc. Nhưng trong sâu thẳm, những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời anh. Những “hoa lửa” năm xưa không chỉ thắp sáng bầu trời chiến trận, mà còn thắp sáng cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn văn Dương | Câu chuyện thời hoa lửa