Thân nhân liệt sĩ, người có công

Nguyễn Văn Đường người liệt sĩ dũng cảm

Người cha Nguyễn Văn Bường để lại vợ hiền và những đứa con thơ

Hà Tĩnh29/04/2026Đặng Đình Danh (0976881076)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Bường, con trai của liệt sĩ Nguyễn Văn Vường – người con của quê hương Tân Tiến. Mỗi khi thắp nén hương lên bàn thờ cha, trong tôi lại hiện lên những ký ức vừa mờ nhạt, vừa thiêng liêng về một người cha mà tôi chưa kịp hiểu hết khi ông còn sống. Cha tôi sinh năm 1933, lớn lên trong những năm tháng quê hương còn nghèo khó nhưng giàu nghĩa tình. Tôi chỉ được nghe mẹ kể lại rằng cha là người hiền lành, ít nói nhưng rất thương vợ, thương con. Khi đất nước gọi tên, cha gác lại tất cả, rời xa mẹ con tôi để lên đường ra trận. Ngày cha đi, tôi còn quá nhỏ, chưa hiểu hết ý nghĩa của sự chia ly ấy. Những năm tháng sau đó, mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Kịnh – một mình nuôi anh em chúng tôi khôn lớn. Mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, tảo tần sớm hôm. Có những đêm mẹ ngồi lặng bên ngọn đèn dầu, mắt hướng xa xăm, như đang chờ đợi một tin tức nào đó từ cha. Nhưng rồi, điều chúng tôi nhận được lại là tin dữ. Ngày 24/04/1966, cha tôi đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Khi ấy, tôi còn chưa đủ lớn để hiểu hết nỗi đau mất cha, chỉ biết rằng từ đó, gia đình tôi vĩnh viễn thiếu đi một người trụ cột. Mẹ tôi đã khóc rất nhiều, nhưng rồi lại lặng lẽ đứng lên, tiếp tục nuôi dạy chúng tôi trưởng thành. Thời gian trôi qua, mẹ cũng đã về với cha. Giờ đây, tôi thay mặt gia đình lo việc hương khói cho cha mẹ. Mỗi nén hương dâng lên, tôi không chỉ tưởng nhớ cha, mà còn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của ông. Tôi chưa từng được nghe cha dạy bảo, chưa từng được cha nắm tay dẫn đi trên con đường làng, nhưng tôi luôn tự hào vì mình là con của một liệt sĩ. Cha đã hiến dâng cuộc đời cho Tổ quốc, để đổi lấy hòa bình cho quê hương. Với tôi, cha không chỉ là ký ức, mà còn là niềm tin, là điểm tựa tinh thần. Dù cha không còn, nhưng hình ảnh của cha vẫn luôn hiện hữu trong từng bước đi của cuộc đời tôi. Và tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, cha vẫn đang dõi theo, mỉm cười khi thấy con cháu trưởng thành, quê hương ngày một đổi thay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn