NGUYỄN VĂN HÀ – NGƯỜI LÍNH VẪN CHIẾN ĐẤU KHI ĐÃ MẤT MỘT CÁNH TAY
Nhắc đến mặt trận Vị Xuyên, người ta thường nhớ đến những cao điểm đá tai mèo, những trận pháo kéo dài và những người lính trẻ đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Từ năm 1984 đến 1989, Vị Xuyên trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Những cao điểm như 1509, 772, 685 và 300–400 liên tục diễn ra các cuộc giành giật, phòng ngự và phản công.
Trong số những người lính chiến đấu tại đây có Trung đội phó Nguyễn Văn Hà, một chiến sĩ của Sư đoàn 356.
Trong một trận chiến tại Vị Xuyên, Nguyễn Văn Hà bị đạn pháo làm đứt một cánh tay. Đối với một người lính đang ở giữa trận địa, đó gần như là một vết thương chí mạng. Mất máu, đau đớn và sức khỏe suy kiệt, ông hoàn toàn có thể nằm xuống chờ đồng đội đưa về phía sau.
Nhưng Nguyễn Văn Hà đã không làm như vậy.
Theo lời kể được ghi lại về trận chiến, sau khi bị thương, ông vẫn sử dụng cánh tay còn lại để tiếp tục ném lựu đạn về phía đối phương. Người lính ấy đã biến chính cơ thể bị thương của mình thành một phần của trận chiến, cố gắng giữ vị trí cho đến khi không thể tiếp tục được nữa.
Đằng sau câu chuyện ấy là cả một thế hệ những người lính rất trẻ. Họ chiến đấu giữa những mỏm đá, giao thông hào và công sự sơ sài. Pháo binh đối phương liên tục bắn phá. Đất đá bị cày xới, nhiều vị trí phòng ngự thay đổi chỉ sau một trận pháo kích.
Có những người trở về với những vết thương suốt đời mang theo.
Có những người không trở về.
Và cũng có những người nằm lại trên núi đá Vị Xuyên mà nhiều năm sau đồng đội và gia đình vẫn tiếp tục tìm kiếm. Tại mặt trận này, số lượng liệt sĩ chưa được tìm thấy hài cốt trong nhiều năm vẫn là nỗi day dứt lớn đối với những người từng chiến đấu.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Hà vì thế không chỉ nói về sự can đảm của một cá nhân. Nó giúp chúng ta hình dung rõ hơn về sự khốc liệt của chiến tranh biên giới phía Bắc.
Những người lính ấy không có những chiến trường rộng lớn với những trận đánh được cả nước biết đến ngay lập tức. Họ chiến đấu trên những cao điểm nhỏ bé, đôi khi chỉ là một mỏm đá giữa núi rừng.
Nhưng với họ, mỗi mỏm đá đều là vị trí phải giữ, mỗi đoạn chiến hào đều là một phần của tuyến phòng thủ và mỗi tấc đất biên cương đều có giá trị của Tổ quốc.
Ngày nay, Vị Xuyên đã trở lại với cuộc sống bình thường. Những con đường mới được mở, bản làng phát triển, trẻ em đến trường. Nhưng trên những ngọn núi từng là chiến trường, vẫn còn những người lính chưa trở về.
Vì vậy, khi nhắc đến Nguyễn Văn Hà và những đồng đội của ông, điều chúng ta cần nhớ không chỉ là những trận đánh.
Đó là tuổi trẻ của họ.
Một thế hệ đã dành những năm đẹp nhất của cuộc đời để đứng nơi biên giới.
Và chính sự hy sinh ấy góp phần làm nên nền hòa bình mà các thế hệ sau đang được hưởng



