Bài viết

NGUYỄN VĂN HẬU

Cái chết cũng không đánh gục được niềm tin

Tây Ninh07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm nay tròn 80 tuổi nhưng những ký ức về tuổi niên thiếu cầm súng theo cách mạng, và cả những giây phút nghẹt thở nhưng đầy oai hùng trong trận đánh từng chấn động Sài Gòn thời chiến… vẫn còn nguyên vẹn trong ông Võ Văn Em.

Gặp thế hệ trẻ hôm nay trong chương trình giao lưu trực tuyến "Những câu chuyện thời hoa lửa" do T.Ư Đoàn chỉ đạo, Báo Thanh Niên thực hiện sáng 12.12, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Em như thấy lại thanh xuân của mình, của những năm tháng dù có lúc đứng trước cái chết của án tử hình, dù những lần bị tra tấn đến chết đi sống lại, nhưng trong người thanh niên yêu nước ngày ấy vẫn sáng ngời lý tưởng, vẫn vững niềm tin vì Tổ quốc quyết sinh.Vì chúng tôi yêu nước !Có những câu chuyện mà mỗi khi nhắc lại, chúng ta như nghe được tiếng vọng của lịch sử. Tiếng vọng của những năm tháng mà người VN ra trận bằng tuổi xuân, bằng trái tim trong trẻo, và bằng một niềm tin mãnh liệt rằng: Tổ quốc này đáng để hy sinh. Và câu chuyện của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Em là một trong những tiếng vọng lịch sử đầy hào hùng.

Tại chương trình giao lưu với ông Võ Văn Em, các bạn trẻ đã được tìm về quá khứ để ngợi ca những con người biến gian khổ thành sức mạnh, biến mất mát thành quyết tâm, và biến tuổi trẻ thành một hành trình đẹp đẽ nhất của lòng yêu nước.

Ông Em cũng như bao con người VN yêu nước ngày đó, dù còn nhỏ, nhưng nhìn thấy cảnh quân giặc tàn sát quê hương, đất nước, ông không thể ngồi yên; ông chỉ mong mình mau lớn lên để làm điều gì đó chống lại sự tàn ác ấy.

Năm 15 tuổi, ông được kết nạp Đoàn; 16 tuổi, ông rời mái nhà tranh ở Củ Chi, mang theo trái tim nóng bỏng bước vào con đường cách mạng.

Kể về thời thanh xuân oanh liệt của mình với thế hệ trẻ hôm nay, ông cho biết những năm 1960 cả quê ông đồng khởi đứng lên, lúc đó ông bắt đầu tham gia vào công tác ở địa phương. Ông tham gia sinh hoạt Đoàn, là một đoàn viên tiêu biểu thời đó, ông được giao rất nhiều việc và không có nhiệm vụ nào ông từ nan. Từ đào hầm, làm hầm đinh, cho đến đi gác bảo vệ xóm làng…

"Tuổi còn nhỏ, thể trạng ốm yếu, nhỏ con mà lại tật nguyền nhưng tôi rất hăng hái, phân công gì tôi cũng làm. Không chỉ có tôi mà cả lực lượng thanh niên ngày đó đều như vậy. Vì lòng căm thù giặc và tình yêu nước mà mới 15, 16 tuổi chúng tôi đã đi theo cách mạng", ông nói, trong chất giọng của ông, chúng tôi thấy khí thế và nhiệt huyết thời trai trẻ như vẫn vẹn nguyên.Tham gia cách mạng, ông thuộc đội du kích hoạt động bí mật. Ông cho biết đội du kích bí mật lúc đó chỉ toàn những đoàn viên 15, 16 tuổi, nhưng công việc nguy hiểm gì cũng không từ, như tối chôn mìn, ban ngày đi chích mìn. Sau một trận đánh vang dội năm 1963, tháng 12 năm đó ông được kết nạp Đảng.

Từ du kích xã, ông trở thành trinh sát vũ trang - lực lượng luôn đối mặt hiểm nguy, làm nhiệm vụ ngay trong lòng địch. Ông kể: "Có khi nấp trong bụi cả đêm, có khi bám sát đối tượng. Mỗi bước chân là một lần cận kề cái chết…". Nhưng người chiến sĩ ấy vẫn bình thản, tỉ mỉ và quyết đoán.

Trận đánh ngày 7.2.1966 là dấu son không thể quên. Trong vòng vây dày đặc của địch, nhóm trinh sát của ông chỉ có 3 người đã tiêu diệt được một đối tượng là dân biểu ứng viên Tổng thống VN cộng hòa. Chiến thắng của ông và đồng đội đã làm chấn động Sài Gòn thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn