NGUYỄN VĂN HẬU – NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN TRONG LỬA ĐẠN
TUỔI TRẺ LỚN LÊN CÙNG TIẾNG BOM
Ông Nguyễn Văn Hậu sinh ra và lớn lên tại một miền quê thường xuyên hứng chịu bom đạn. Tuổi thơ của ông không trọn vẹn những ngày yên bình, mà gắn liền với những lần chạy xuống hầm trú ẩn, với ánh lửa đỏ rực phía chân trời mỗi khi máy bay địch xuất hiện.
Chính những ký ức ấy đã sớm hun đúc trong ông ý thức trách nhiệm với đất nước, với quê hương Yên Dũng yêu dấu.
_______
KHOẢNH KHẮC LÊN ĐƯỜNG VÌ TỔ QUỐC
Năm 1971, vừa tròn 19 tuổi, ông Nguyễn Văn Hậu tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ ông chỉ lặng lẽ lau nước mắt, còn ông thì giấu đi nỗi lo trong lòng, quyết tâm bước vào cuộc chiến.
Ông được phân công vào lực lượng thông tin liên lạc, một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trên chiến trường.
_______
GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA MƯA BOM
Công việc của người lính thông tin là đảm bảo đường dây liên lạc không bao giờ bị gián đoạn.
Giữa bom đạn ác liệt, ông phải bò qua chiến hào, trèo đồi, vượt suối để nối lại từng đoạn dây bị đứt.
Có những thời khắc, bom nổ ngay sát bên, đất đá văng lên phủ kín người, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng, bởi chỉ cần thông tin bị gián đoạn, cả đơn vị có thể rơi vào nguy hiểm.
Mỗi lần đường dây được nối lại cũng là một lần ông giành lại sự sống cho đồng đội.
_______
SỰ HY SINH KHÔNG GỌI THÀNH TÊN
Không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng sự hy sinh của ông diễn ra từng giờ, từng phút. Ông đã chứng kiến đồng đội ngã xuống khi đang sửa dây liên lạc, để lại nỗi ám ảnh không thể nào quên.
Dù vậy, ông chưa từng xin rời nhiệm vụ, bởi hơn ai hết, ông hiểu trách nhiệm của mình với chiến trường.
_______
TRỞ VỀ VỚI NIỀM TỰ HÀO LẶNG LẼ
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với dáng người gầy gò và ký ức chiến tranh hằn sâu trong tâm trí. Cuộc sống đời thường dần trở lại, nhưng niềm tự hào về những năm tháng giữ mạch thông tin cho Tổ quốc thì còn mãi.
_______
LỜI GỬI GẮM ĐẾN THẾ HỆ HÔM NAY
Ông thường nói:
“Có những người không được gọi tên trong chiến thắng, nhưng chính họ đã giữ cho chiến thắng ấy trọn vẹn.”



