Bài viết

Nguyễn Văn Hiển

Phú Thọ21/01/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hiển sinh năm 1945, vào đúng thời khắc đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc, nơi tiếng suối hòa cùng tiếng bước chân bộ đội, nơi mỗi mái nhà sàn đều chở che cho cách mạng. Từ rất sớm, trong tâm hồn cậu bé Hiển đã hình thành một niềm tin giản dị: lớn lên phải làm người lính, giữ rừng, giữ nước.

Khi khoác áo lính, Nguyễn Văn Hiển được biên chế vào Trung đoàn 256, Quân khu Việt Bắc – một đơn vị gắn liền với những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng. Núi cao, rừng rậm, sương mù dày đặc, đường hành quân chỉ là những lối mòn in dấu dép cao su và gùi gạo nặng trĩu. Cuộc sống người lính khi ấy thiếu thốn trăm bề, nhưng ý chí thì không gì lay chuyển.

Những năm tháng hoa lửa trải dài trong mưa rừng và giá rét. Ban ngày hành quân, đào công sự, luyện tập; ban đêm phục kích, canh gác, sẵn sàng chiến đấu. Tiếng súng vang lên giữa đại ngàn, dội vào vách núi rồi tan vào sương lạnh. Trong khói lửa ấy, Nguyễn Văn Hiển luôn giữ được sự bình tĩnh, chắc chắn và tinh thần trách nhiệm cao.

Nhờ sự gương mẫu và lòng dũng cảm, ông được giao giữ cương vị A trưởng. Trên vai người chỉ huy tổ đội là trách nhiệm nặng nề: vừa chiến đấu, vừa bảo toàn lực lượng, vừa chăm lo cho từng chiến sĩ. Khi hành quân, ông luôn đi đầu dò đường; khi dừng chân, ông là người kiểm tra lại đội hình, đảm bảo không ai bị bỏ lại phía sau.

Có những ngày đói lả, bữa ăn chỉ là nắm cơm độn sắn, muối vừng chia đều. Có những đêm rét cắt da, cả tổ quây sát bên nhau dưới tấm tăng mỏng. Nguyễn Văn Hiển lặng lẽ nhường phần ấm hơn cho chiến sĩ trẻ, siết chặt khẩu súng trong tay, mắt không rời bóng tối trước mặt. Chính trong những khoảnh khắc ấy, tình đồng đội trở thành ngọn lửa sưởi ấm giữa rừng sâu.

Khi hoàn thành nhiệm vụ và rời quân ngũ, Nguyễn Văn Hiển mang quân hàm Trung sỹ, cương vị A trưởng. Ngày chia tay Trung đoàn 256 – Quân khu Việt Bắc, ông đứng lặng nhìn núi rừng quen thuộc, nơi đã thấm mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính. Ông ra quân, nhưng trong tim, người lính Việt Bắc vẫn không bao giờ rời xa đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn