Nguyễn Văn Hiếu
Tháng Ba, sân trường rực đỏ những chùm hoa gạo. Trong buổi sinh hoạt truyền thống, bác cựu chiến binh Phạm Văn Khánh đứng dưới gốc cây hoa gạo già, ánh mắt như đang tìm về một miền ký ức xa xôi.
Bác chỉ tay lên những bông hoa đỏ thắm và hỏi:
– Các cháu có biết vì sao bác luôn thích ngắm hoa gạo không?
Không ai trả lời.
Bác mỉm cười.
– Bởi mỗi mùa hoa nở, bác lại nhớ đến một người đồng đội.
...
Năm 1972, đơn vị của bác đóng quân gần một ngôi làng nhỏ. Giữa làng có một cây hoa gạo rất lớn. Mỗi lần hành quân qua, người đồng đội trẻ nhất đơn vị – anh Lâm – đều dừng lại vài giây để ngắm cây.
Một hôm bác hỏi:
– Sao cậu cứ nhìn cây hoa ấy mãi?
Lâm cười hiền:
– Quê em cũng có một cây hoa gạo trước cổng làng. Mỗi lần hoa nở là biết mùa cấy đã đến. Em chỉ mong hết chiến tranh để được về ngắm cây hoa quê mình.
Từ hôm đó, mỗi khi đi ngang qua cây hoa gạo, cả đơn vị đều gọi vui:
– Lâm ơi, hoa quê cậu nở rồi kìa!
Tiếng cười vang giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.
...
Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp.
Trận đánh kéo dài đến tận đêm.
Sau khi tiếng súng lặng xuống, mọi người điểm danh.
Lâm đã mãi mãi không trở về.
Ngày hôm sau, đồng đội đưa anh về an nghỉ trên một quả đồi nhỏ.
Không có bia đá.
Không có vòng hoa.
Chỉ có một cành hoa gạo đỏ được bác Khánh bẻ từ cây đầu làng, đặt lên ngôi mộ đất còn mới.
Bác khẽ nói:
– Khi nào hòa bình, chúng tôi sẽ đưa cậu về.
Nhưng rồi chiến tranh còn kéo dài.
Lời hứa ấy không bao giờ thực hiện được.
...
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, bác Khánh trở lại chiến trường xưa.
Ngôi làng đã đổi thay.
Con đường đất năm nào đã được trải nhựa.
Điều khiến bác xúc động nhất là cây hoa gạo vẫn còn đó, sừng sững giữa trời.
Dưới gốc cây, lũ trẻ đang nô đùa, tiếng cười trong trẻo vang khắp cánh đồng.
Bác đứng rất lâu.
Bác nhận ra, điều mà Lâm từng mong mỏi không chỉ là được trở về quê hương.
Điều anh mong nhất chính là được thấy những mùa hoa gạo nở trong hòa bình, nơi trẻ em được cắp sách đến trường thay vì phải nghe tiếng bom rơi.
...
Kể đến đây, bác Khánh nhìn các em học sinh.
– Các cháu biết không, ngày xưa chúng tôi chiến đấu không phải vì muốn cầm súng. Chúng tôi chiến đấu để sau này sẽ có những đứa trẻ lớn lên dưới tán hoa gạo, chỉ biết đến tiếng ve, tiếng trống trường và tiếng cười.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Những cánh hoa gạo đỏ chầm chậm rơi xuống sân trường.
Không ai nói gì.
Các em học sinh lặng lẽ nhìn theo những cánh hoa đang bay.
Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng hiểu rằng có những người đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình để đổi lấy những mùa hoa bình yên cho thế hệ hôm nay.



