NGUYỄN VĂN HIỆU – NGƯỜI Ở LẠI VỚI CON TÀU 645
Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP TIN Trường Đại học Hải Dương
Biển đêm.
Một con tàu nhỏ.
Phía trước là chiến trường.
Phía sau là quê hương.
Đó là thế giới của những người lính trên Đường Hồ Chí Minh trên biển.
Trong số họ có Nguyễn Văn Hiệu, Chính trị viên tàu 645 thuộc Đoàn 125.
Tàu 645 có nhiệm vụ vận chuyển vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Những chuyến đi ấy không có cờ hiệu, không có tên tàu rõ ràng, không có những con đường cố định.
Chỉ có biển đêm và sự bí mật.
Ngày 24/4/1972, tàu 645 bị địch phát hiện và tấn công.
Tình thế ngày càng nguy hiểm.
Con tàu bị hư hỏng.
Địch bao vây.
Các chiến sĩ lần lượt bị thương.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Hiệu hiểu rằng nếu con tàu rơi vào tay đối phương, không chỉ vũ khí mà cả những bí mật của tuyến vận tải chiến lược có thể bị lộ.
Ông ra lệnh cho đồng đội rời tàu.
Còn mình ở lại.
Đó là quyết định cuối cùng.
Ông ở lại để phá hủy con tàu.
Để bí mật không rơi vào tay địch.
Để đồng đội có cơ hội sống.
Rồi một tiếng nổ vang lên giữa biển.
Tàu 645 chìm xuống.
Nguyễn Văn Hiệu hy sinh.
Tư liệu của Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ghi lại lời ông trước khi hy sinh: “Các đồng chí khẩn trương rời xa tàu. Về báo cáo với Đoàn là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Xin gửi tới anh em lời chào chiến thắng.”
Một lời chào chiến thắng.
Không phải lời than khóc.
Không phải lời oán trách.
Mà là lời của một người lính khi biết mình sắp không còn cơ hội trở về.
Nguyễn Văn Hiệu đã lựa chọn ở lại để đồng đội được sống.
Và đó chính là điều khiến câu chuyện về ông trở thành một trong những câu chuyện xúc động nhất của những người lính Đoàn tàu không số.
Có những người đi vào lịch sử bằng cách tiến lên phía trước.
Nguyễn Văn Hiệu đi vào lịch sử bằng cách ở lại phía sau.


