Khác

Nguyễn Văn Hòa

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam những năm cuối của cuộc kháng chiến. Đến bây giờ, khi mái tóc đã bạc, có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.

Ninh Bình11/05/2026PHẠM AN ĐÔNG (Đoàn xã Giao Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam những năm cuối của cuộc kháng chiến. Đến bây giờ, khi mái tóc đã bạc, có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.

Năm đó tôi vừa tròn 20 tuổi, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Trong đơn vị, tôi thân nhất với một người bạn tên là Lâm. Lâm hiền lành, ít nói, nhưng rất tình cảm. Mỗi tối, khi mọi người nghỉ ngơi, cậu ấy lại lấy ra một tờ giấy nhỏ, cặm cụi viết thư về cho mẹ.

Một lần tôi hỏi:

“Lâm viết gì mà chăm thế?”

Cậu ấy cười:

“Tao chỉ kể chuyện bình thường thôi… để mẹ yên tâm.”

Nhưng rồi có một ngày, sau một trận chiến ác liệt, đơn vị chúng tôi bị chia cắt. Khi tập hợp lại, tôi không thấy Lâm đâu nữa. Trong lúc dọn lại đồ đạc, tôi tìm thấy ba lô của cậu ấy. Bên trong là một lá thư chưa kịp gửi.

Tôi mở ra, dòng chữ còn dang dở:

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về trồng lại vườn cau trước nhà…”

Tôi đã giữ lá thư đó suốt nhiều năm, như giữ lại một phần ký ức của tuổi trẻ và tình đồng đội. Sau ngày hòa bình, tôi tìm về quê Lâm, trao lại lá thư cho mẹ cậu. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi càng thấm thía rằng: chiến tranh đã qua, nhưng những tình cảm chân thành, những ước mơ giản dị của người lính thì còn mãi. Và chính những điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn