Nguyễn Văn Hòa
Những năm chống Mỹ, tại bản nhỏ dưới chân núi ở Mù Cang Chải có một chàng trai người Mông tên Giàng A Sử. Năm ấy mới tròn đôi mươi, anh xung phong làm dân công hỏa tuyến, ngày gùi gạo, đêm dẫn bộ đội băng rừng vượt suối.
Một đêm mưa lớn, máy bay địch quần thảo liên tục trên tuyến đường vận chuyển. Trong lúc mọi người tìm chỗ trú ẩn, Sử phát hiện một chiến sĩ bị thương mắc lại bên bờ suối. Không kịp nghĩ nhiều, anh lao ra giữa làn bom đạn, cõng người chiến sĩ vượt dòng nước xiết đưa vào hang đá an toàn. Khi quay lại lấy tiếp bao gạo cho đơn vị, một mảnh bom đã khiến anh bị thương nặng ở vai.
Người chiến sĩ được cứu năm đó là ông Nguyễn Văn Hòa, quê Nam Định. Sau ngày đất nước hòa bình, ông nhiều lần trở lại bản cũ tìm ân nhân. Trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh tại xã, ông nghẹn ngào kể:
“Nếu không có Sử đêm ấy, tôi đã không còn sống để trở về quê hương.”
Câu chuyện của Giàng A Sử đến nay vẫn được người già trong bản nhắc lại bên bếp lửa như một ký ức đẹp của thời hoa lửa — nơi lòng dũng cảm và tình đồng bào sáng hơn cả bom đạn chiến tranh.


