NGUYỄN VĂN HÒA: NGỌN LỬA TUỔI 20 NƠI THÀNH CỔ
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Giữa mảnh đất Quảng Trị đầy nắng gió, nơi Thành cổ đứng lặng lẽ như một chứng nhân lịch sử, một tượng đài bất tử được khắc vào lòng đất mẹ bằng máu của hàng vạn người con ưu tú. Trong 81 ngày đêm máu và hoa của mùa hè đỏ lửa năm 1972, có một ngọn lửa tuổi hai mươi đã bùng cháy rực rỡ, một chiến sĩ phòng không dũng cảm đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình—Liệt sĩ Nguyễn Văn Hòa.
Nguyễn Văn Hòa sinh ra tại Hải Lăng, mảnh đất tuy nghèo về vật chất nhưng lại vô cùng giàu truyền thống cách mạng, nơi mỗi hòn đá, mỗi con sông đều mang trong mình một khúc ca kháng chiến. Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, khi đất nước đang chuyển mình trong những ngày cam go nhất, anh sớm thấu hiểu giá trị của độc lập và tự do. Ở tuổi hai mươi, khi tuổi trẻ đang thì phơi phới với biết bao ước mơ, dự định giản dị, anh đã lựa chọn gác lại tất cả để tình nguyện lên đường nhập ngũ. Anh trở thành một chiến sĩ phòng không, mang trên vai trọng trách bảo vệ bầu trời Quảng Trị, một trong những mặt trận khốc liệt nhất thời bấy giờ.
Cuộc đọ sức 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là một kỳ tích, một thiên hùng ca về ý chí và sức chịu đựng phi thường của con người. Dưới cơn bão bom đạn dồn dập, máy bay gầm rú trên đầu, pháo địch bắn không ngừng nghỉ, đất đá bị cày xới đến biến dạng, Nguyễn Văn Hòa cùng các đồng đội đã kiên cường bám trụ trận địa. Với họ, mỗi mét đất của Thành cổ là một phần máu thịt của Tổ quốc, rời vị trí đồng nghĩa với việc để mất niềm tin của nhân dân và của những thế hệ đi trước. Trong điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn và nguy hiểm, họ đã dùng ý chí thép và tình yêu đất nước sâu sắc để làm vũ khí, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trong một trận không kích ác liệt của kẻ thù, khi đang dũng cảm thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Hòa đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống, hòa máu mình vào lòng đất Thành cổ, gửi lại tuổi hai mươi trong trẻo dưới đáy nước sông Thạch Hãn. Anh chưa kịp thực hiện ước mơ, chưa kịp báo hiếu ơn sinh thành, nhưng anh đã kịp tạc vào lịch sử một hình tượng anh hùng bất tử.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Văn Hòa và hàng vạn đồng đội vẫn là ngọn lửa thắp sáng tinh thần yêu nước và chí khí kiên cường của dân tộc. Tên của anh mãi sống trong lòng nhân dân và trong ký ức quê hương Quảng Trị, là điểm tựa tinh thần để thế hệ hôm nay luôn soi mình, sống và cống hiến xứng đáng cho hòa bình của đất nước.



