Người có công giúp đỡ cách mạng

NGUYỄN VĂN HOA – NGƯỜI DU KÍCH GIỮA TÂM BÃO CHIẾN TRANH

Nguyễn Văn Hoa Nguyễn Văn Hoa sinh năm 1938, cũng tại mảnh đất Phú Mỹ - Mỏ Cày Bắc. Chứng kiến cảnh quê hương bị giặc giày xéo, anh sớm giác ngộ cách mạng và tham gia vào lực lượng du kích. Với tinh thần mưu trí, dũng cảm, anh đã cùng đồng đội lập nhiều chiến công, gây cho địch nhiều tổn thất. Trong những năm tháng kháng chiến, Nguyễn Văn Hoa luôn là một người lính du kích gan dạ, không ngại khó khăn gian khổ. Anh thường xuyên có mặt ở những điểm nóng, trực tiếp đối mặt với nguy hiểm để bảo vệ

Vĩnh Long28/11/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGUYỄN VĂN HOA – NGƯỜI DU KÍCH GIỮA TÂM BÃO CHIẾN TRANH

Mảnh đất Phú Mỹ – Mỏ Cày Bắc những năm chiến tranh là nơi vừa oằn mình trong bom đạn, vừa kiên cường nuôi dưỡng những người con anh dũng. Trong số họ có Nguyễn Văn Hoa, sinh năm 1938, một chàng trai lớn lên giữa khói lửa nhưng trái tim luôn đầy ắp tình yêu quê hương.

Ngay từ thuở thiếu niên, Hoa đã chứng kiến làng xóm bị giặc càn quét, từng mái nhà bị đốt trụi, từng người dân vô tội bị bắt bớ. Những hình ảnh đau thương ấy khắc sâu vào tâm trí anh, thôi thúc anh tìm con đường đứng lên bảo vệ quê hương. Sớm giác ngộ cách mạng, anh tham gia lực lượng du kích xã Phú Mỹ, trở thành người chiến sĩ nòng cốt trong các hoạt động đấu tranh ở địa phương.

Gan dạ giữa những trận tuyến thầm lặng

Là một du kích trẻ nhưng Nguyễn Văn Hoa nổi tiếng mưu trí, dũng cảm. Anh thông thuộc từng con mương, lối rẽ, từng vườn dừa, bờ tre của quê hương – những nơi trở thành trận địa chiến đấu với kẻ thù. Trong các trận đánh, Hoa thường nhận phần việc khó nhất: trinh sát, dẫn đường, đặt bẫy mìn, bố trí phục kích… Công việc luôn đối mặt với hiểm nguy, nhưng chưa một lần anh do dự.

Đồng đội thường kể rằng Hoa luôn nở nụ cười hiền lành nhưng ánh mắt thì sáng rực, thể hiện quyết tâm sắt đá của người chiến sĩ. Anh nói: “Mình là dân Phú Mỹ thì phải giữ lấy từng tấc đất của Phú Mỹ. Để mai này con cháu không phải sống cảnh chạy giặc như mình.”

Nhờ sự gan dạ, Hoa cùng đồng đội nhiều lần khiến địch phải khiếp sợ, góp phần bảo vệ an toàn cho dân làng trong những đợt càn quét ác liệt.

Ngày anh hóa thành bất tử

Nhưng càng về sau, chiến tranh càng khốc liệt. Địch liên tục mở những trận càn lớn nhằm triệt phá lực lượng du kích. Trong một trận càn như thế, vào ngày 20 tháng 9 năm 1967, Nguyễn Văn Hoa đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ hướng rút lui cho đồng đội và người dân. Giữa mưa đạn dội xuống, anh vẫn bám trụ, nổ súng đến phút cuối cùng.

Nguyễn Văn Hoa đã hy sinh ngay trên mảnh đất mà anh yêu thương, khi tuổi đời còn đầy ắp hoài bão. Tấm thân anh nằm lại dưới tán dừa quê nhà, để ngọn lửa chiến đấu không tắt trong những người còn sống.

Sự ra đi của anh là mất mát lớn đối với gia đình, đồng đội và cả vùng Phú Mỹ. Nhưng đó cũng là niềm tự hào bất tận – niềm tự hào về một người con đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho quê hương, cho độc lập dân tộc.

Người chiến sĩ sống mãi trong lòng quê hương

Tên anh – Nguyễn Văn Hoa – từ đó được khắc vào ký ức của người dân Mỏ Cày Bắc như một biểu tượng của tinh thần du kích kiên cường. Những người già trong xóm kể về anh cho thế hệ trẻ, như kể về một ngọn đuốc của lòng yêu nước, của niềm tin không lay chuyển vào ngày mai độc lập.

Hôm nay, trong hòa bình, khi ta bước qua những vườn dừa xanh mướt Phú Mỹ, ta vẫn như thấy bóng dáng người du kích năm nào thấp thoáng trên những con đường nhỏ – âm thầm, quả cảm, luôn sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Nguyễn Văn Hoa đã ngã xuống giữa thời hoa lửa, nhưng tinh thần anh thì còn mãi, soi đường cho bao thế hệ tiếp bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn