NGUYỄN VĂN HÒA – PHÁO THỦ PHÒNG KHÔNG GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, bom không chỉ rơi xuống đường mà còn từ trên trời bổ nhào xuống đoàn xe. Khi ấy, những khẩu pháo phòng không dựng giữa rừng sâu là tấm lá chắn sống. Nguyễn Văn Hòa, pháo thủ phòng không, là nhân chứng của những trận đánh giữ bầu trời cho mạch vận tải thông suốt.
NGUYỄN VĂN HÒA – PHÁO THỦ PHÒNG KHÔNG GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, bom không chỉ rơi xuống đường mà còn từ trên trời bổ nhào xuống đoàn xe. Khi ấy, những khẩu pháo phòng không dựng giữa rừng sâu là tấm lá chắn sống. Nguyễn Văn Hòa, pháo thủ phòng không, là nhân chứng của những trận đánh giữ bầu trời cho mạch vận tải thông suốt.
Theo Lịch sử Binh đoàn Trường Sơn và tư liệu lực lượng phòng không, đơn vị của Nguyễn Văn Hòa được bố trí tại trọng điểm đánh phá ác liệt, nơi máy bay Mỹ thường xuyên trút bom để cắt đứt tuyến đường. Ban ngày ngụy trang kín pháo, ban đêm sẵn sàng nhả đạn khi còi báo động vang lên.
Có đêm, khi đoàn xe vừa vào trọng điểm, tiếng động cơ phản lực gầm rú. Lệnh phát hỏa vang lên. Nguyễn Văn Hòa siết chặt tay quay, chỉnh tầm, chỉnh hướng theo ánh lửa trên trời. Đạn phòng không vạch thành những vệt sáng xé toạc màn đêm. Một chiếc máy bay trúng đạn, nghiêng cánh, rơi xa phía sườn núi. Đoàn xe tranh thủ vượt qua an toàn.
Pháo thủ phòng không sống cạnh pháo như sống cạnh cái chết. Sau mỗi loạt bắn, bom có thể rơi trả đũa ngay vào trận địa. Nguyễn Văn Hòa từng bị sức ép bom hất văng, tai ù đặc, nhưng vừa tỉnh lại anh bò về vị trí, tiếp tục bắn đến khi máy bay rút khỏi khu vực.
Anh nói ngắn gọn: “Xe còn chạy, pháo còn bắn.” Với những người lính phòng không, giữ được bầu trời yên trong vài chục phút cũng đủ để hàng trăm tấn hàng vượt qua.
Khi chiến tranh lùi xa, Trường Sơn xanh trở lại. Nhưng trong ký ức lịch sử, những pháo thủ như Nguyễn Văn Hòa đã dùng thân mình và nòng pháo để chống lại bão lửa từ trên không, góp phần làm nên chiến thắng của con đường huyền thoại.



