Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN HOÀNG CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Đoàn trường THPT Trần Quang Khải (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VĂN HOÀNG CỰU CHIẾN BINH

“Những đôi chân không mỏi, những trái tim không run sợ – họ là bức tường thành vững chãi nhất của Tổ quốc”. Mỗi khi nhắc đến những người lính năm xưa, trong tôi lại hiện lên niềm biết ơn sâu sắc đối với những con người đã sống và chiến đấu trong một thời kì mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Tôi may mắn được gặp và trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn Hoàng – một cựu chiến binh đã từng đi qua những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc. Cuộc gặp gỡ ấy không chỉ là một buổi giao lưu, mà còn là hành trình giúp tôi chạm đến những lát cắt chân thực nhất của chiến tranh.

Bác kể, những ngày hành quân gian khổ bắt đầu bằng những bữa ăn vội vã với ruốc khô, gạo sấy hay lương khô. Không có khái niệm nghỉ ngơi trọn vẹn, bởi bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào trận đánh. Những ngày đầu, bác cũng từng run sợ trước tiếng bom rền, trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng rồi, giữa khói lửa chiến tranh, nỗi sợ dần bị lấn át bởi một điều lớn lao hơn: nỗi lo mất nước. “Cứ thế mà tiến” – lời bác nói giản dị mà như khắc sâu cả một thời tuổi trẻ.

Tôi lặng người khi nghe bác kể về những ngày “băng rừng, lội suối sáu ngày sáu đêm”, vượt qua những cung đường hiểm trở, nơi cái đói, cái rét và bệnh tật luôn rình rập. Nhưng đau đớn hơn cả là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có những người vừa còn trò chuyện hôm qua, hôm nay đã nằm lại giữa chiến trường. Nỗi đau ấy không thể khóc thành lời, chỉ có thể nén lại, hóa thành động lực để những người còn sống tiếp tục tiến lên. Bởi họ hiểu rằng, nếu dừng lại, mọi hi sinh sẽ trở nên vô nghĩa.

Chiến tranh qua đi, bác trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những kí ức ấy chưa bao giờ rời xa. Những vết thương trên cơ thể có thể lành, nhưng những mất mát trong tâm hồn thì còn mãi. Những người đồng đội đã ngã xuống trở thành một phần kí ức không thể xóa nhòa – như những “vết chai sạn” hằn sâu trong cuộc đời người lính.

Ngồi trước bác, nghe những câu chuyện được kể bằng giọng điệu bình thản đến lạ, tôi càng hiểu rằng: đằng sau sự nhẹ nhàng ấy là cả một thời hoa lửa khốc liệt. Và tôi nhận ra, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao con người.

Buổi trò chuyện khép lại, nhưng dư âm còn đọng lại rất lâu trong tôi. Nó không chỉ giúp tôi hiểu hơn về quá khứ, mà còn khiến tôi tự hỏi mình phải sống như thế nào cho xứng đáng với những hi sinh ấy. Có lẽ, cách tri ân thiết thực nhất của thế hệ hôm nay chính là sống có trách nhiệm, biết trân trọng hiện tại và góp phần gìn giữ, xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn