Khác

Nguyễn Văn Hùng

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại "túi bom" Quảng Trị năm 1972 – những ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt

Ninh Bình19/03/2026NGUYỄN THỊ HOA (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại "túi bom" Quảng Trị năm 1972 – những ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt. Câu chuyện của ông không chỉ có tiếng súng, mà còn có cả những khoảng lặng đầy ám ảnh và tình đồng đội thiêng liêng.

Dưới đây là lát cắt về cuộc đời binh nghiệp của ông, một câu chuyện thật giữa lòng chảo lửa.

Mùa hè đỏ lửa và dòng sông Thạch Hãn

Năm 1972, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Hùng nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Ông được biên chế vào đơn vị thông tin, có nhiệm vụ giữ vững mạch máu liên lạc tại Thành cổ Quảng Trị. Đó là 81 ngày đêm mà ông mô tả là "mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu và mảnh bom".

Ông Hùng kể lại, vào một đêm tháng 7 đen kịt, ông nhận lệnh phải nối lại đường dây điện thoại bị đứt giữa lúc pháo bầy của địch đang dập dữ dội vào bờ sông Thạch Hãn.

"Lúc đó, ranh giới giữa cái sống và cái chết mỏng manh như một sợi dây điện vậy. Tôi bò trên mặt đất nóng hối, mùi thuốc súng nồng nặc đến nghẹt thở. Cứ sau mỗi đợt pháo, tôi lại phải sờ soạng trong bóng tối để tìm đầu dây bị đứt “

Khoảnh khắc sinh tử

Khi vừa tìm thấy đầu dây, một quả pháo nổ gần đó hất văng ông xuống một hố bom đầy nước mưa và bùn loãng. Cánh tay trái của ông tê dại, máu thấm đỏ vai áo. Trong cơn mê sảng vì đau và mất máu, ông nghe thấy tiếng gọi khàn đặc của đồng đội: "Hùng ơi, còn sống không?"

Chính tiếng gọi đó đã đánh thức bản năng sinh tồn. Ông dùng răng cắn chặt đầu dây, tay phải run rẩy nối chúng lại. Khi tín hiệu thông suốt, tiếng rè rè từ máy điện thoại vang lên, ông biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng cũng chính lúc đó, người đồng đội vừa gọi tên ông đã hy sinh vì một mảnh pháo găm trúng ngực.

"Cậu ấy hy sinh ngay trước mắt tôi, khi tay vẫn còn nắm chặt chiếc túi cứu thương định bò sang băng bó cho tôi," ông Hùng nghẹn ngào nhớ lại.

Trở về từ cõi chết

Ông Hùng may mắn sống sót qua chiến dịch đó, nhưng mang trên mình thương tật 4/4 và vô số vết sẹo. Ngày giải phóng, ông trở về quê hương với chiếc ba lô sờn cũ và một tâm hồn đầy vết xước.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn duy trì một thói quen: Cứ đến ngày 27/7, ông lại bắt xe vào Quảng Trị, thả một nhành hoa xuống dòng sông Thạch Hãn. Với ông, những người nằm lại dưới đáy sông mới là những người anh hùng thực sự.

Ngày nay, ở tuổi ngoài 70, ông Hùng sống giản dị tại một vùng quê nhỏ. Khi được hỏi về những huân chương treo trên tường, ông chỉ cười hiền hậu:

• Vết sẹo trên vai: Là lời nhắc nhở về cái giá của độc lập.

• Sự tĩnh lặng của làng quê: Là món quà quý giá nhất mà ông và đồng đội đã đánh đổi cả thanh xuân để giành lấy.

• Triết lý sống: "Chiến tranh dạy ta biết trân trọng sự sống, nhưng cũng dạy ta rằng có những thứ còn quý hơn cả mạng sống của chính mình."

Câu chuyện của ông Hùng không có những tình tiết ly kỳ như phim hành động, nhưng nó chân thực đến đau lòng. Đó là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", nơi mà lòng dũng cảm được rèn luyện từ chính nỗi sợ hãi và tình yêu thương đồng chí

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn