NGUYỄN VĂN HÙNG – NGƯỜI CÔNG BINH ĐÁNH SẬP NHỮNG CÂY CẦU GIỮA VÙNG ĐỊCH
Nguyễn Văn Hùng, tức Nguyễn Văn Hộ, sinh năm 1945 tại xã An Phú, huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh, nhập ngũ năm 1964. Là trung đội phó công binh bộ đội địa phương Sài Gòn – Gia Định, ông tham gia 9 trận, phá sập 6 cây cầu, trong đó có cầu Bến Lức, và đánh chìm 3 tàu. Nổi bật ở ông là sự dũng cảm, kiên trì nghiên cứu mục tiêu và khả năng tìm cách vượt qua hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt. Nguyễn Văn Hùng hy sinh cuối tháng 5-1969 và ngày 10-2-1970 được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Nguyễn Văn Hùng, còn có tên Nguyễn Văn Hộ, sinh năm 1945 tại xã An Phú, huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh. Ông lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, khi quê hương Củ Chi trở thành một trong những địa bàn đấu tranh quyết liệt ở vùng ven Sài Gòn.
Từ nhỏ, Nguyễn Văn Hùng đã chứng kiến những biến động lớn của đất nước. Sau năm 1954, chiến tranh tiếp tục bao phủ quê hương. Những gì tận mắt chứng kiến đã hun đúc trong người thanh niên An Phú quyết tâm tham gia chiến đấu.
Năm 1964, khi 19 tuổi, Nguyễn Văn Hùng nhập ngũ.
Ông được phân công vào lực lượng công binh – một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Với người lính công binh chuyên đánh cầu, đánh tàu, chiến đấu không chỉ diễn ra trong khoảnh khắc thuốc nổ được kích hoạt. Phần lớn thời gian là những ngày đêm bí mật nghiên cứu mục tiêu, quan sát quy luật tuần tra, tìm đường tiếp cận và chuẩn bị phương án.
Nguyễn Văn Hùng nhanh chóng thể hiện khả năng của mình trong công việc ấy.
Ông tham gia 9 trận lớn nhỏ, phá sập 6 cây cầu, đánh chìm 3 tàu và cùng đồng đội gây nhiều tổn thất cho đối phương.
Ngay trong những trận đầu tiên trên sông Sài Gòn, Nguyễn Văn Hùng đã dành nhiều thời gian nghiên cứu cách tiếp cận mục tiêu. Ông cùng đồng đội luyện tập bơi, lặn và thao tác với thuốc nổ để có thể hoạt động bí mật trên sông.
Khi bước vào trận đánh, người chiến sĩ trẻ phải vượt qua các vọng gác, tiếp cận tàu mà không bị phát hiện rồi thực hiện nhiệm vụ.
Kết quả, trong ba trận đầu, Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội đánh chìm ba tàu.
Nhưng thử thách lớn hơn đến vào đầu năm 1967, khi Nguyễn Văn Hùng được giao làm tổ trưởng thực hiện nhiệm vụ tại cầu Ông Nhiên ở Thủ Đức.
Đây là một cây cầu sắt dài khoảng 80 mét, nằm giữa khu vực được kiểm soát chặt chẽ. Theo tư liệu, thường xuyên có khoảng một đại đội bảo vệ. Cây cối quanh cầu bị phát quang khiến người tiếp cận rất dễ bị phát hiện.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ, trước hết phải hiểu thật rõ mục tiêu.
Suốt một tuần, Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội kiên trì nghiên cứu tình hình. Nhưng khi phương án dần hình thành, một khó khăn khác xuất hiện:
Đơn vị thiếu thuốc nổ.
Không chờ được cung cấp đầy đủ, Nguyễn Văn Hùng cùng hai tổ viên đi thu nhặt bom bi còn sót lại, lấy thuốc nổ để chuẩn bị cho nhiệm vụ. Theo tư liệu, họ gom được hơn 100 kg thuốc nổ.
Cuối cùng, cầu Ông Nhiên bị đánh sập, làm gián đoạn tuyến giao thông vào thời điểm đối phương đang chuẩn bị các cuộc càn quét lớn.
Nhưng chỉ khoảng một tháng sau, cây cầu được sửa chữa.
Lần này, việc bảo vệ được tăng cường mạnh hơn. Các vị trí canh gác xuất hiện ở hai đầu cầu và dọc bờ sông. Đèn pha liên tục quét mặt nước vào ban đêm, lực lượng bảo vệ thường xuyên bắn xuống sông để ngăn người bí mật tiếp cận.
Nguyễn Văn Hùng lại nhận nhiệm vụ.
Ông cùng hai đồng đội dành ba đêm nghiên cứu tình hình và hoàn chỉnh phương án.
Sau tất cả sự chuẩn bị ấy, thời điểm được lựa chọn lại đặc biệt bất ngờ.
7 giờ sáng ngày thứ tư.
Đúng lúc lễ khánh thành cây cầu vừa sửa chữa được tổ chức, khi viên quận trưởng bắt đầu tuyên bố cắt băng để xe cộ lưu thông trở lại, khối thuốc nổ được kích hoạt.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Cầu Ông Nhiên một lần nữa bị phá hủy.
Nếu cầu Ông Nhiên là thử thách lớn thì đến tháng 10-1968, Nguyễn Văn Hùng phải đối mặt với một mục tiêu còn khó khăn hơn nhiều:
cầu Bến Lức.
Đây là cây cầu quan trọng trên tuyến giao thông nối Sài Gòn với miền Tây Nam Bộ, dài khoảng 530 mét, có 8 trụ. Cây cầu từng hai lần bị đánh sập và được xây dựng lại, vì thế hệ thống bảo vệ được tăng cường đặc biệt nghiêm ngặt.
Ngoài lực lượng canh gác và hệ thống đèn điện, theo tư liệu, đối phương còn bố trí chướng ngại bảo vệ cả trên và dưới mặt nước. Trên sông thường xuyên có một tàu lớn và ba tàu nhỏ tuần tra.
Muốn tiếp cận một cây cầu như vậy đã khó.
Đưa được khối thuốc nổ đến chân cầu còn khó hơn.
Khối thuốc nổ mà tổ Nguyễn Văn Hùng phải vận chuyển nặng tới 500 kg.
Không những vậy, họ phải đưa khối thuốc nổ ngược dòng nước khoảng 2 km để tiếp cận mục tiêu.
Từng mét đường đều tiêu hao sức lực.
Khi còn cách cầu khoảng 700 mét, trời đã gần sáng. Nếu tiếp tục, nguy cơ bị phát hiện rất lớn. Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội buộc phải kéo khối thuốc nổ lên bờ, bí mật chôn giấu rồi rút đi.
Họ chờ cơ hội tiếp theo.
Đến thời điểm thích hợp, tổ công binh quay trở lại, đưa khối thuốc nổ tiếp tục tiến về phía cầu.
Cuối cùng, 500 kg thuốc nổ được đặt vào đúng vị trí.
Nhiệm vụ tưởng như đã hoàn thành, nhưng Nguyễn Văn Hùng vẫn chưa rời đi ngay.
Ông quyết định ở lại sau cùng để kiểm tra thật kỹ.
Đối với ông, sau tất cả những ngày đêm chuẩn bị và những hiểm nguy mà đồng đội đã vượt qua, không thể để một sơ suất nhỏ khiến nhiệm vụ thất bại.
Chỉ khi chắc chắn mọi thứ đã đúng kế hoạch, Nguyễn Văn Hùng mới rời mục tiêu.
Ông vừa rút được khoảng 300 mét thì khối thuốc nổ phát nổ.
Sức ép quá mạnh hất Nguyễn Văn Hùng văng lên bờ và khiến ông bất tỉnh.
Còn phía sau ông, theo tư liệu thành tích, cầu Bến Lức bị phá hủy hoàn toàn.
Đó trở thành một trong những chiến công nổi bật nhất trong cuộc đời chiến đấu của người công binh trẻ tuổi.
Nguyễn Văn Hùng không chỉ được đồng đội biết đến bởi sự gan dạ. Ông còn là người chịu khó học hỏi, kiên trì nghiên cứu mục tiêu và luôn tìm cách giải quyết những khó khăn tưởng như không thể vượt qua.
Thiếu thuốc nổ, ông cùng đồng đội tìm nguồn vật liệu để chuẩn bị.
Mục tiêu được bảo vệ chặt, ông dành nhiều ngày đêm nghiên cứu.
Phải vận chuyển một khối thuốc nổ nặng hàng trăm kilôgam ngược dòng, ông cùng đồng đội kiên trì từng bước.
Và khi đã hoàn thành việc đặt thuốc nổ, ông vẫn là người ở lại sau cùng để kiểm tra.
Trong sinh hoạt và công tác, Nguyễn Văn Hùng thường nhận phần khó về mình, nhường thuận lợi cho đồng đội. Chính sự chân thành, đoàn kết ấy khiến ông được anh em yêu mến.
Cuối tháng 5 năm 1969, Nguyễn Văn Hùng anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Khi ấy ông mới khoảng 24 tuổi.
Trong quãng đời ngắn ngủi, người chiến sĩ công binh Củ Chi đã để lại một hành trình chiến đấu đáng nhớ: 9 trận, 6 cây cầu bị phá sập, 3 tàu bị đánh chìm, cùng nhiều nhiệm vụ nguy hiểm được hoàn thành.
Ông được tặng 2 bằng khen, 3 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba và 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì.
Ngày 10 tháng 2 năm 1970, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Văn Hùng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Hùng gắn với những dòng sông và những cây cầu quanh Sài Gòn – Gia Định. Đặc biệt, hành trình đưa khối thuốc nổ 500 kg ngược dòng nước để tiếp cận cầu Bến Lức đã cho thấy sự gian nan của những nhiệm vụ mà người lính công binh phải đảm nhận.
Phía sau mỗi tiếng nổ làm rung chuyển một cây cầu là nhiều ngày đêm âm thầm nghiên cứu, những lần ngâm mình dưới nước, những giờ phút tránh sự tuần tra và cả sự kiên trì đến tận giây phút cuối cùng.
Nguyễn Văn Hùng đã sống và chiến đấu như chính phẩm chất của người lính công binh: âm thầm tiếp cận, kiên trì vượt trở ngại và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ giữa những nơi hiểm nguy nhất của chiến trường.


