Khác

NGUYỄN VĂN HƯỞNG Người con quê hương trong cuộc chiến bảo vệ biên cương Tổ quốc

Có một thế hệ sinh ra sau những năm tháng chiến tranh chống thực dân, đế quốc, tưởng rằng khi đất nước thống nhất, quê hương sẽ bước vào những ngày tháng bình yên. Nhưng lịch sử vẫn tiếp tục đặt lên vai những người con Việt Nam nhiệm vụ thiêng liêng: bảo vệ từng tấc đất biên cương, giữ gìn chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc. Trong thế hệ ấy có những người con của quê hương Nguyên Bình đã tiếp bước cha anh lên đường.

Thanh Hóa16/09/2026Phường Đào Duy Từ (Phường Đào Duy Từ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN HƯỞNG

Người con quê hương Nguyên Bình trong cuộc chiến bảo vệ biên cương Tổ quốc

 

Có một thế hệ sinh ra sau những năm tháng chiến tranh chống thực dân, đế quốc, tưởng rằng khi đất nước thống nhất, quê hương sẽ bước vào những ngày tháng bình yên.

Nhưng lịch sử vẫn tiếp tục đặt lên vai những người con Việt Nam nhiệm vụ thiêng liêng: bảo vệ từng tấc đất biên cương, giữ gìn chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.

Trong thế hệ ấy có những người con của quê hương Nguyên Bình đã tiếp bước cha anh lên đường.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng, sinh năm 1957, quê quán xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người con như thế.

Đồng chí đã tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc và hy sinh năm 1980, khi tuổi đời mới chỉ khoảng 23 tuổi.

NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG NGUYÊN BÌNH

Năm 1957, giữa những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, Nguyễn Văn Hưởng được sinh ra trên quê hương Nguyên Bình – một vùng quê giàu truyền thống yêu nước và cách mạng.

Tuổi thơ của đồng chí lớn lên trong tình yêu thương của gia đình, trong tình nghĩa của làng quê và trong không khí của một đất nước đang trải qua những năm tháng đầy biến động.

Những người trẻ thuộc thế hệ ấy hiểu rằng cuộc sống bình yên mà mình mong ước không phải lúc nào cũng tự nhiên mà có.

Đằng sau mỗi mái nhà là lịch sử.

Đằng sau mỗi con đường quê là dấu chân của những thế hệ đã từng lên đường.

Và khi Tổ quốc cần, những người con của quê hương lại tiếp tục đứng lên.

Nguyễn Văn Hưởng cũng đã lựa chọn con đường ấy.

Đồng chí rời quê hương, rời mái nhà thân yêu để khoác lên mình màu áo người lính.

Phía sau là gia đình, là quê hương Nguyên Bình.

Phía trước là nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

KHI TỔ QUỐC GỌI TÊN NGƯỜI LÍNH

Chiến tranh có thể thay đổi hình thức, nhưng trách nhiệm của người lính thì không thay đổi.

Nếu thế hệ cha anh từng chiến đấu để giành lại độc lập, thống nhất đất nước, thì thế hệ của Nguyễn Văn Hưởng lại tiếp tục cầm súng để bảo vệ thành quả ấy, bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.

Những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc là một giai đoạn đầy gian khổ.

Nơi biên cương xa xôi, những người lính phải đối mặt với điều kiện khắc nghiệt, với bom đạn và những hiểm nguy luôn cận kề.

Ở đó, người lính không chỉ chiến đấu bằng vũ khí.

Họ chiến đấu bằng lòng yêu nước.

Bằng ý chí.

Bằng tình yêu quê hương.

Và bằng niềm tin rằng phía sau mình là đất nước, là gia đình, là hàng triệu đồng bào đang mong chờ một ngày bình yên.

Trong những năm tháng ấy, Nguyễn Văn Hưởng đã cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng của người lính.

TUỔI HAI MƯƠI BẢY VÀ NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG TRỞ LẠI

Nguyễn Văn Hưởng sinh năm 1957.

Năm 1980, đồng chí hy sinh.

Hai mươi ba tuổi.

Hai mươi ba tuổi – một độ tuổi mà ngày hôm nay, nhiều người trẻ đang bắt đầu xây dựng sự nghiệp, lập gia đình, vun đắp những ước mơ cho tương lai.

Nhưng với Nguyễn Văn Hưởng, tuổi 23 lại trở thành dấu mốc cuối cùng của cuộc đời.

Đồng chí đã không có cơ hội trở về để tiếp tục những dự định còn dang dở.

Không có những ngày đoàn tụ bình yên bên gia đình.

Không có những buổi chiều trở lại con đường làng thân thuộc.

Không có cơ hội chứng kiến quê hương từng ngày đổi mới.

Người lính trẻ đã nằm lại nơi biên cương.

Tuổi xuân của đồng chí đã hòa vào đất mẹ.

BIÊN CƯƠNG XA XÔI VÀ NỖI NHỚ QUÊ NHÀ

Có lẽ, với mỗi người lính xa quê, quê hương luôn là nơi gần gũi nhất trong tâm tưởng.

Những ngày ở nơi biên giới, giữa núi rừng và những tháng ngày chiến đấu gian khổ, hình ảnh quê nhà chắc hẳn luôn là một phần ký ức thân thương.

Có thể đó là hình ảnh mái nhà.

Là khuôn mặt những người thân.

Là tiếng gọi quen thuộc của mẹ cha.

Là con đường làng từng đi qua.

Là những mùa quê hương đã từng chứng kiến tuổi thơ của người lính.

Nhưng chiến trường không cho người lính nhiều thời gian để nghĩ về riêng mình.

Khi nhiệm vụ gọi tên, họ phải đứng lên.

Khi đồng đội cần, họ phải sát cánh.

Và khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đặt sự sống của mình sau sự bình yên của đất nước.

Nguyễn Văn Hưởng đã sống những năm tháng như thế.

ANH NẰM LẠI ĐỂ BIÊN CƯƠNG ĐƯỢC BÌNH YÊN

Năm 1980, người con quê hương Nguyên Bình đã hy sinh.

Không còn những bước chân trở về.

Không còn những ngày đoàn tụ.

Chỉ còn lại một cái tên được khắc ghi trong ký ức của gia đình, đồng đội và quê hương.

Nhưng sự hy sinh của đồng chí không vô nghĩa.

Bởi mỗi người lính nằm xuống nơi biên cương đều góp phần làm nên một điều vô cùng quý giá:

Sự bình yên của Tổ quốc.

Những người lính ấy đã đứng ở nơi xa nhất, khó khăn nhất, nguy hiểm nhất để bảo vệ những điều gần gũi nhất với mỗi người dân:

Một mái nhà bình yên.

Một bữa cơm gia đình.

Một ngôi trường không tiếng súng.

Một quê hương được sống trong hòa bình.

Và một đất nước không thể bị xâm phạm.

MỘT NGƯỜI CON, MỘT TUỔI XUÂN, MỘT LỜI THỀ VỚI TỔ QUỐC

Nhìn lại cuộc đời Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng, điều khiến chúng ta xúc động không chỉ là sự hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Đó còn là sự tiếp nối của một truyền thống.

Từ những người lính đã chiến đấu trong các cuộc kháng chiến trước đó, đến những người lính bảo vệ biên giới sau ngày đất nước thống nhất – ở mỗi thời kỳ, dân tộc Việt Nam đều có những người con sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Nguyễn Văn Hưởng là một người con của thế hệ ấy.

Đồng chí đã không lựa chọn cho mình một cuộc đời bình yên khi đất nước còn cần những người lính nơi biên giới.

Đồng chí đã chọn trách nhiệm.

Chọn Tổ quốc.

Và cuối cùng, đã gửi lại tuổi xuân của mình cho non sông, đất nước.

QUÊ HƯƠNG HÔM NAY VÀ KÝ ỨC VỀ NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Hôm nay, quê hương Nguyên Bình đã đổi thay rất nhiều.

Những con đường đã khang trang hơn.

Những ngôi nhà đã được xây dựng mới.

Những thế hệ trẻ được học tập, lao động và sống trong một môi trường hòa bình.

Nhưng trong sự bình yên ấy, chúng ta càng phải nhớ rằng:

Có những người đã không được hưởng những ngày bình yên mà chính họ góp phần bảo vệ.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng là một trong những người như thế.

Đồng chí đã hy sinh ở tuổi 23.

Nhưng tuổi trẻ của đồng chí không mất đi.

Tuổi trẻ ấy đã hóa thành một phần của lịch sử.

Tên tuổi ấy đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của quê hương.

Và sự hy sinh ấy sẽ còn được nhắc lại để các thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình.

LỜI TRI ÂN CỦA THẾ HỆ HÔM NAY

Khi tuổi trẻ hôm nay đứng trước những lựa chọn của cuộc sống, câu chuyện về những người lính như Nguyễn Văn Hưởng nhắc chúng ta rằng:

Tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng để hưởng thụ, mà còn là những năm tháng đẹp nhất để cống hiến.

Thế hệ hôm nay không phải sống trong chiến tranh.

Chúng ta không phải đối mặt với bom đạn như thế hệ của đồng chí.

Nhưng chúng ta vẫn có những nhiệm vụ của thời đại mình.

Đó là học tập.

Lao động.

Sáng tạo.

Xây dựng quê hương.

Giữ gìn kỷ cương, pháp luật.

Bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Và luôn ghi nhớ lịch sử của dân tộc.

Đối với tuổi trẻ quê hương Nguyên Bình hôm nay, nhớ về Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng không chỉ là để tưởng niệm một người đã khuất.

Mà còn để tự nhắc mình phải sống như thế nào cho xứng đáng với những người đã hy sinh.

THAY LỜI KẾT

Bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng hy sinh.

Thời gian có thể phủ lên những năm tháng chiến tranh một lớp bụi của ký ức.

Nhưng có những cái tên không bao giờ bị lãng quên.

Nguyễn Văn Hưởng.

Người con quê hương Nguyên Bình.

Sinh năm 1957.

Hy sinh năm 1980.

Tuổi đời 23 tuổi.

Đồng chí đã ra đi khi phía trước còn biết bao điều chưa kịp thực hiện.

Nhưng đồng chí đã để lại cho quê hương một điều lớn hơn tất cả:

Một tấm gương về lòng yêu nước và sự hy sinh vì Tổ quốc.

Hôm nay, trước cuộc sống thanh bình, chúng ta xin được cúi đầu tưởng nhớ.

Xin được tri ân người chiến sĩ đã nằm lại nơi biên cương.

Xin tri ân những người cha, người mẹ đã tiễn con lên đường.

Xin tri ân những gia đình đã âm thầm chịu đựng mất mát để đất nước được bình yên.

Và xin được nhắn gửi tới thế hệ trẻ hôm nay:

Hãy nhớ rằng, hòa bình mà chúng ta đang có được viết nên từ sự hy sinh của biết bao người trẻ.

Hãy sống sao cho tuổi trẻ của mình có ý nghĩa.

Hãy yêu quê hương bằng những việc làm cụ thể.

Hãy sống có trách nhiệm với Tổ quốc.

Bởi ở nơi nào đó trong ký ức của quê hương, vẫn có những người lính trẻ như Nguyễn Văn Hưởng đang nằm lại.

Các anh đã trao lại cho chúng ta tuổi xuân của mình.

Để hôm nay, chúng ta được sống tuổi xuân của mình trong hòa bình.

Xin đời đời ghi nhớ công ơn Liệt sĩ Nguyễn Văn Hưởng!

Xin nghiêng mình trước những người con đã ngã xuống để biên cương Tổ quốc mãi trường tồn!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN HƯỞNG Người con quê hương trong cuộc chiến bảo vệ biên cương Tổ quốc | Câu chuyện thời hoa lửa