Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Kiểm – ánh sáng của lòng dũng cảm

Nguyễn Văn Kiểm – ánh sáng của lòng dũng cảm

Tây Ninh26/04/2026A Kiều (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sách lịch sử em học, có rất nhiều vị anh hùng tài giỏi. Nhưng ở ngoài đời thật, ngay trên mảnh đất Cần Giuộc quê em, cũng có một người anh hùng khiến em vô cùng kính trọng. Đó là bác Nguyễn Văn Kiểm, một thương binh nặng đã dành cả cuộc đời mình để canh giữ giấc ngủ cho các đồng đội tại khu di tích Cầu Kinh.

Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại. Khi đất nước còn bóng giặc, bác đã hăng hái lên đường nhập ngũ vào Đại đội 316, thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè danh tiếng. Bác kể rằng, năm 1967 là thời điểm khó khăn nhưng hào hùng nhất. Tại khu vực Cầu Kinh, bác cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ suốt 45 ngày đêm. Dù quân Mỹ sử dụng nhiều máy bay hiện đại và tàu chiến phun lửa đầy dòng sông, nhưng bác và những người lính trẻ ngày ấy vẫn không hề nao núng. Những chiến công đánh chìm tàu, bắn rơi máy bay mà bác kể làm chúng em vô cùng tự hào về truyền thống đánh giặc của quê hương mình.

Chiến tranh tàn khốc đã để lại trên thân thể bác những vết thương không bao giờ lành. Em xúc động nhất khi nghe chuyện bác bị thương nặng ở tay trái khi cố gắng băng qua lửa đạn để cứu chú Tám Nghĩa. Rồi đến năm 1970, trong một trận đánh ác liệt, bác đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Dù chỉ còn một cánh tay, nhưng bác Kiểm chưa bao giờ chịu lùi bước trước khó khăn. Bác chính là minh chứng sống động nhất cho hình ảnh người chiến sĩ "tàn nhưng không phế" mà chúng em vẫn thường được nghe thầy cô nhắc tới trên lớp.

Điều làm em ngưỡng mộ nhất là tấm lòng thủy chung của bác đối với những người đã khuất. Từ năm 2013, khi khu di tích Cầu Kinh được xây dựng khang trang, bác Kiểm đã tự nguyện đến làm người trông nom. Mỗi ngày, bác tỉ mỉ dùng cánh tay còn lại để quét dọn sạch sẽ sân vườn, chăm chút từng chậu hoa cây cảnh để khu di tích luôn đẹp đẽ. Bác làm tất cả những việc đó bằng tình yêu thương và sự thành kính. Bác bảo: "Bác muốn chăm sóc nơi này thật tốt để các đồng đội được ấm lòng". Khi nhắc về những người bạn đã nằm lại dưới dòng kinh, giọng bác bỗng nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng vì nhớ thương.

Đối với một học sinh lớp 3 như em, bác Nguyễn Văn Kiểm giống như một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và đức tính khiêm tốn. Bác đã dạy cho em biết rằng, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, chỉ cần có ý chí và trái tim yêu thương, chúng ta vẫn có thể làm được những điều phi thường.

Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, luôn hiếu thảo với cha mẹ và thầy cô để xứng đáng với sự hy sinh của bác và các thế hệ đi trước. Em mong bác Kiểm luôn mạnh khỏe, để mỗi khi đến thăm Cầu Kinh, chúng em lại được nhìn thấy nụ cười hiền hậu của người lính già và được nghe những câu chuyện kể "thời hoa lửa" đầy xúc động của bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Kiểm – ánh sáng của lòng dũng cảm | Câu chuyện thời hoa lửa