Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Kiểm – tấm lòng vì Tổ quốc

Nguyễn Văn Kiểm – tấm lòng vì Tổ quốc

Tây Ninh25/04/2026Nguyễn Kiều Nga (Xã Phước Vĩnh Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí của nhiều người lính. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm là một trong những con người như thế. Ông không chỉ là người trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn là người lặng lẽ giữ gìn những ký ức thiêng liêng về đồng đội và quá khứ.

Sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh), ông Nguyễn Văn Kiểm lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều biến động. Khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Năm 1967, ông tham gia trận chiến kéo dài 45 ngày đêm tại Cầu Kinh – một trong những trận đánh ác liệt bậc nhất.

Kẻ thù với vũ khí hiện đại đã liên tục tấn công bằng máy bay, tàu chiến và pháo binh. Trong hoàn cảnh ấy, người lính phải đối mặt với hiểm nguy từng phút. Nhưng bằng lòng dũng cảm và ý chí kiên cường, ông cùng đồng đội đã bám trụ chiến trường, chiến đấu đến cùng. Những chiến công như bắn rơi máy bay, đánh chìm tàu địch là minh chứng cho tinh thần bất khuất của quân ta.

Trong chiến tranh, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Ông Kiểm từng kể về đồng đội Tám Nghĩa – người mà ông tưởng đã hy sinh trong một trận đánh. Khi cố gắng cứu bạn, ông bị thương nặng ở tay trái. Nỗi đau ấy càng trở nên sâu sắc khi ông nghĩ mình đã mất đi một người anh em. Nhưng thật bất ngờ, sau đó ông lại gặp Tám Nghĩa tại trạm y tế. Cuộc hội ngộ ấy khiến ông không thể nào quên, bởi nó như một phép màu giữa chiến tranh khốc liệt.

Những năm tháng chiến đấu cũng để lại trên cơ thể ông những vết thương không thể lành. Năm 1970, ông bị trúng đạn và mất đi cánh tay phải. Dù vậy, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, kiên cường. Ông hiểu rằng mình còn sống là một điều may mắn, khi nhiều đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

Sau chiến tranh, ông không chọn cuộc sống an nhàn. Mỗi ngày, ông đều đến khu di tích Cầu Kinh để chăm sóc, dọn dẹp và thắp nhang cho đồng đội. Trước khi khu di tích được xây dựng, ông đã tự lập miếu thờ liệt sĩ. Từ năm 2013, ông tình nguyện trông nom nơi đây mà không đòi hỏi bất cứ điều gì.

Ông sống giản dị nhưng đầy trách nhiệm. Với ông, việc làm ấy không phải là nghĩa vụ mà là niềm vui, là cách để ông giữ trọn nghĩa tình. Khi kể về chiến tranh, ông mạnh mẽ, hào hùng; nhưng khi nhắc đến đồng đội, giọng ông lại nghẹn lại.

Nguyễn Văn Kiểm không chỉ là một người lính năm xưa mà còn là người giữ ký ức lịch sử hôm nay. Ông chính là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tình nghĩa và trách nhiệm, để thế hệ trẻ noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn