Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN LAN

Trung úy Nguyễn Văn Lan. Nếu có ai hỏi rằng, màu sắc nào đại diện cho lòng yêu nước của người dân Nam Bộ, có lẽ đó là màu đỏ rực rỡ của phù sa, màu xanh ngắt của những rặng trâm bầu và cả màu trắng tinh khôi của những đóa sen vươn lên từ bùn lầy. Trong dòng chảy hào hùng ấy, có những con người đã dành trọn thanh xuân để bảo vệ sắc màu của tự do. Hôm nay, chúng ta cùng đến với mảnh đất Trung An, nơi có một người lính già vẫn ngày ngày lưu giữ những ký ức về một thời hoa lửa – Trung úy Nguyễn Văn

Đồng Tháp11/03/2026NHÓM TÁC GIẢ (ĐOÀN CS CHUYÊN TIỀN GIANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trung úy Nguyễn Văn Lan.

Nếu có ai hỏi rằng, màu sắc nào đại diện cho lòng yêu nước của người dân Nam Bộ, có lẽ đó là màu đỏ rực rỡ của phù sa, màu xanh ngắt của những rặng trâm bầu và cả màu trắng tinh khôi của những đóa sen vươn lên từ bùn lầy. Trong dòng chảy hào hùng ấy, có những con người đã dành trọn thanh xuân để bảo vệ sắc màu của tự do. Hôm nay, chúng ta cùng đến với mảnh đất Trung An, nơi có một người lính già vẫn ngày ngày lưu giữ những ký ức về một thời hoa lửa – Trung úy Nguyễn Văn Lan.

Với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, lịch sử đôi khi nằm lại trong những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu đen trắng. Nhưng khi được nghe về cuộc đời của chú Nguyễn Văn Lan, chúng tôi hiểu rằng: Lịch sử không nằm ở đâu xa, nó kết tinh trong những nếp nhăn trên vầng trán và ánh mắt tinh anh của những người đi trước.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, chú Nguyễn Văn Lan bước vào cuộc kháng chiến không phải bằng những lời thề đao to búa lớn, mà bằng tình yêu đơn sơ với xóm đạo, với vườn cây, với tiếng võng đưa trưa hè của mẹ. Chú lên đường khi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi đôi vai còn vương mùi nắng của vùng ven Mỹ Tho, nhưng trái tim đã rực cháy ý chí quyết tâm bảo vệ quê hương.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trung An không chỉ là hậu phương mà còn là bàn đạp chiến lược, là nơi diễn ra những cuộc đối đầu gay gắt giữa ta và địch. Trong màu áo lính, chú Nguyễn Văn Lan đã cùng đồng đội băng qua những cánh đồng ngập nước, những rặng dừa che khuất tầm mắt địch.

Cấp bậc Trung úy không chỉ là một quân hàm, đó là minh chứng cho những đêm trắng không ngủ để bảo vệ xóm làng, là những lần đối mặt với họng súng quân thù trong gang tấc. Qua lời kể của chú, chúng tôi như thấy lại hình ảnh những người chiến sĩ năm ấy: Ăn cơm vắt, ngủ hầm chông, nhưng tiếng cười vẫn vang lên giữa hai làn đạn. Sự kiên cường của chú không chỉ là lòng dũng cảm cá nhân, mà là hiện thân của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của cả một thế hệ.

Chiến tranh lùi xa, người Trung úy năm nào trở về với cuộc sống đời thường tại phường Trung An. Nhưng người lính ấy chưa bao giờ thực sự "nghỉ hưu" với lý tưởng của mình. Là một hội viên gương mẫu, chú Lan vẫn tiếp tục cống hiến cho công tác hội, cho phong trào địa phương bằng tinh thần của một "anh Bộ đội Cụ Hồ".

Dưới lăng kính của người trẻ chúng tôi, hình ảnh chú Lan hôm nay thật đẹp. Đó là hình ảnh một người ông hiền hậu kể chuyện xưa cho con cháu, là người cựu chiến binh luôn có mặt trong những buổi sinh hoạt giáo dục truyền thống. Chú không kể nhiều về gian khổ, chú chỉ kể về tình đồng đội, về khát vọng hòa bình. Với chú, món quà lớn nhất sau những năm tháng lửa đạn chính là được thấy quê hương Trung An thay da đổi thịt, thấy thế hệ trẻ được học hành và sống trong yên bình.

“Câu chuyện thời hoa lửa” về Trung úy Nguyễn Văn Lan nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được dệt nên từ những sợi chỉ đỏ của sự hy sinh. Mỗi khi nhìn vào những huân chương, huy chương lấp lánh trên ngực áo của chú, chúng tôi hiểu rằng mình đang nợ quá khứ một lời hứa. Lời hứa sẽ sống xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi. Chú Nguyễn Văn Lan và những người lính năm xưa chính là những "pho sử sống", là gạch nối giữa quá khứ vinh quang và tương lai rạng rỡ.

Khi chúng ta trân trọng lịch sử, chúng ta đang làm giàu thêm cho tâm hồn mình. Và câu chuyện về người Trung úy ở Trung An sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường chúng tôi đi, để mỗi bước chân của thế hệ trẻ hôm nay luôn vững vàng trên nền tảng của lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn