Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN VĂN LĂNG – DỌC DÀI MỘT THỜI TRẬN MẠC

NGUYỄN VĂN LĂNG – DỌC DÀI MỘT THỜI TRẬN MẠC Có những cuộc đời được đo bằng năm tháng. Nhưng cũng có những cuộc đời được đo bằng những chặng đường đã đi qua, những vùng đất từng đặt chân đến và những ký ức không thể nào quên. Ông Nguyễn Văn Lăng (1939–2022) là một người như thế – một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh, dọc dài từ Bắc vào Nam, mang theo tuổi trẻ và lòng nhiệt thành của một thế hệ sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Tuyên Quang24/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN LĂNG – DỌC DÀI MỘT THỜI TRẬN MẠC

Có những cuộc đời được đo bằng năm tháng. Nhưng cũng có những cuộc đời được đo bằng những chặng đường đã đi qua, những vùng đất từng đặt chân đến và những ký ức không thể nào quên. Ông Nguyễn Văn Lăng (1939–2022) là một người như thế – một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh, dọc dài từ Bắc vào Nam, mang theo tuổi trẻ và lòng nhiệt thành của một thế hệ sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Sinh năm 1939, ông Lăng lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều biến động. Tuổi trẻ của ông không gắn với những ngày tháng bình yên như thế hệ hôm nay. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, cũng như bao thanh niên cùng thời, ông mang trong mình một suy nghĩ giản dị: quê hương còn chiến tranh thì người trẻ không thể đứng ngoài.

Từ đó, cuộc đời ông gắn với màu áo lính.

Những bước chân người lính đưa ông đi qua nhiều vùng đất, từ miền Bắc đến những chiến trường ở miền Nam. Mỗi nơi đặt chân đến lại là một câu chuyện, một thử thách, một dấu mốc của tuổi trẻ.

Đường hành quân thời ấy không có những chuyến xe thuận tiện, không có những cung đường bằng phẳng. Người lính đi qua những con đường rừng, những vùng đất xa lạ, mang theo ba lô, súng đạn và những vật dụng giản đơn. Có những chặng đường hành quân kéo dài trong mưa nắng, có những đêm phải nghỉ giữa rừng, có những lúc chỉ một tiếng động bất thường cũng khiến tất cả phải cảnh giác.

Đi dọc hai miền Nam – Bắc, ông Lăng đã chứng kiến một đất nước vừa đau thương, vừa kiên cường trong chiến tranh.

Ở mỗi vùng đất, người lính lại gặp những con người khác nhau nhưng cùng chung một tình cảm: tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Có lẽ điều ở lại sâu nhất trong ký ức người lính không chỉ là những trận đánh hay những tháng ngày gian khổ, mà còn là tình đồng chí, đồng đội.

Đó là những người cùng hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm vội giữa những ngày chiến đấu. Là những câu chuyện kể cho nhau nghe trong những đêm nghỉ quân. Là những người đồng đội hôm nay còn ngồi bên nhau, ngày mai có thể đã phải rời xa mãi mãi.

Chiến tranh khiến người ta hiểu rất rõ giá trị của hai chữ “đồng đội”.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, họ không chỉ cùng chiến đấu mà còn trở thành chỗ dựa của nhau. Khi một người mệt, người khác dìu đi. Khi một người bị thương, những người còn lại tìm cách đưa về phía sau. Và khi có người không thể trở về, những người còn sống lại mang theo ký ức về người đã khuất như một phần hành trang suốt cuộc đời.

Ông Nguyễn Văn Lăng đã đi qua những năm tháng ấy.

Tuổi trẻ của ông đã gửi lại trên những cung đường hành quân, trong những ngày tháng chiến đấu và trong những vùng đất mà sau này mỗi khi nhắc đến, ký ức lại trở về.

Rồi chiến tranh cũng đến ngày kết thúc.

Đất nước thống nhất. Những người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng chiến tranh không bao giờ hoàn toàn rời khỏi ký ức của người đã từng đi qua nó.

Những năm tháng trận mạc vẫn nằm lại trong những câu chuyện ông kể, trong những kỷ niệm về đồng đội, về những vùng đất từng đi qua và về một thời tuổi trẻ mà không thể quay trở lại.

Có thể sau chiến tranh, cuộc sống đã đổi thay rất nhiều. Những con đường năm xưa nay đã trở thành đường phố, những vùng đất từng in dấu chân người lính nay đã có những mái nhà mới. Nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh, những tháng ngày ấy vẫn còn nguyên một màu sắc riêng – màu của tuổi trẻ, của tình đồng đội và của một thời đất nước gian lao mà hào hùng.

Năm 2022, ông Nguyễn Văn Lăng qua đời, khép lại hành trình 83 năm của một đời người.

Ông đã đi xa, nhưng hành trình của người lính năm ấy vẫn còn được nhắc nhớ.

Bởi có những thế hệ đã sống một cuộc đời rất bình dị nhưng lại đi qua những năm tháng đặc biệt của dân tộc. Họ không tìm kiếm sự vinh danh. Họ chỉ làm điều mà thế hệ mình cho là cần phải làm: khi Tổ quốc gọi tên, họ lên đường.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những thế hệ sau có thể đi từ Bắc vào Nam trong những chuyến hành trình bình yên. Nhưng với ông Nguyễn Văn Lăng và những người lính cùng thời, con đường từ Bắc vào Nam năm xưa là một hành trình bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả những mất mát.

Ông đã đi dọc hai miền Nam – Bắc trong những năm tháng chiến tranh, để rồi trở về và mang theo suốt cuộc đời ký ức về một thời hoa lửa.

Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông Nguyễn Văn Lăng.

Đó là câu chuyện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Và mỗi khi nhắc lại những người lính năm xưa, chúng ta càng hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao con người. Có những người đã trở về, có những người nằm lại, nhưng tất cả đều góp một phần đời mình vào hành trình thống nhất non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn