Bài viết

Nguyễn Văn Lanh – người chiến sĩ trẻ bên Thành Cổ Quảng Trị

Quảng Trị10/08/2026Nguyễn Tiến Sắc (Đoàn UBND tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau khi quân ta tiến công và làm chủ nhiều khu vực, đối phương liên tục tổ chức các đợt phản kích nhằm giành lại thị xã Quảng Trị và Thành Cổ. Từ cuối tháng 6 đến giữa tháng 9, cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm đã biến Thành Cổ thành một trong những chiến trường ác liệt nhất.

Trong đội hình chiến đấu tại đây có Nguyễn Văn Lanh, một chiến sĩ trẻ thuộc Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B. Khi ấy, Lanh còn rất trẻ, nhưng đã cùng đồng đội trực tiếp bám trụ ở những vị trí nguy hiểm nhất.

Đầu tháng 7/1972, các đơn vị được giao nhiệm vụ giữ vững những khu vực then chốt quanh Thành Cổ. Người lính phải sống dưới những trận pháo kích liên tục. Công sự thường xuyên bị phá hỏng, giao thông hào bị đất đá vùi lấp, còn việc tiếp tế và bổ sung lực lượng luôn gặp khó khăn.

Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội nhiều lần phải chiến đấu trong những điều kiện như vậy. Khi trận địa bị bom pháo đánh phá, những người còn sống phải nhanh chóng củng cố lại công sự, tìm kiếm đồng đội và chuẩn bị đối phó với đợt tiến công tiếp theo.

Đặc biệt, trong những ngày chiến đấu tại chốt Long Quang, một vị trí có ý nghĩa quan trọng đối với tuyến phòng thủ phía tây Thành Cổ, Lanh đã thể hiện sự gan dạ của một người lính trẻ. Khi đối phương tổ chức tiến công mạnh, anh cùng đồng đội bám trụ, sử dụng hỏa lực bộ binh chống trả và giữ vị trí.

Trong chiến đấu, việc giữ được một chốt nhỏ có thể quyết định sự an toàn của cả một khu vực. Nếu một vị trí bị mất, đối phương có thể lợi dụng để mở rộng bàn đạp và tiếp tục tiến sâu. Vì thế, những người lính ở chốt thường phải chiến đấu đến cùng, dù lực lượng bị hao hụt và công sự liên tục bị phá hủy.

Nguyễn Văn Lanh đã chiến đấu trong hoàn cảnh ấy. Có những thời điểm trận địa gần như bị bao phủ bởi khói bụi và đất đá. Tiếng pháo khiến việc liên lạc giữa các vị trí rất khó khăn. Người lính chỉ có thể dựa vào đồng đội ở ngay bên cạnh và những mệnh lệnh được truyền đi trong thời gian ngắn.

Trong một trận đánh ác liệt, Nguyễn Văn Lanh bị thương nặng. Mặc dù cơ thể bị thương, người chiến sĩ vẫn tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh người lính bị thương nhưng không rời vị trí trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu tại Thành Cổ Quảng Trị.

Sau trận chiến, Nguyễn Văn Lanh được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Anh may mắn sống sót, nhưng những vết thương chiến tranh đã để lại di chứng suốt cuộc đời. Từ một chiến sĩ trẻ ngoài mặt trận, Lanh trở thành thương binh khi tuổi đời còn rất ít.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Lanh trở về cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi nhắc đến Thành Cổ Quảng Trị, ông lại nhớ đến những người đồng đội đã không trở về. Nhiều người trong số họ chỉ mới mười tám, đôi mươi, rời quê hương với một ba lô và khẩu súng rồi nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.

Những năm sau này, câu chuyện của Nguyễn Văn Lanh được nhắc đến trong nhiều bài viết về 81 ngày đêm Thành Cổ. Ông trở thành một trong những nhân chứng sống của cuộc chiến. Những gì ông trải qua giúp thế hệ sau hình dung rõ hơn về hoàn cảnh chiến đấu thực tế của người lính: không phải những trận đánh diễn ra trong vài giờ, mà là nhiều ngày liên tục sống trong hầm hào, thiếu thốn, căng thẳng và luôn đối mặt với cái chết.

Thành Cổ hôm nay đã trở thành một địa danh lịch sử. Cỏ cây phủ xanh những hố bom, những bức tường cũ được bảo tồn và dòng Thạch Hãn vẫn lặng lẽ chảy qua thành phố.

Nhưng với Nguyễn Văn Lanh, nơi ấy không chỉ là một di tích. Đó là nơi ông đã chiến đấu, bị thương và chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống. Cuộc đời ông sau chiến tranh vì thế luôn gắn với ký ức về một mùa hè đỏ lửa.

Nguyễn Văn Lanh may mắn trở về, còn rất nhiều người lính cùng chiến đấu với ông thì không. Câu chuyện của người thương binh năm xưa nhắc lại một sự thật giản dị: để Thành Cổ đứng vững suốt 81 ngày đêm, đã có cả một thế hệ người lính trẻ phải đánh đổi bằng tuổi thanh xuân, sức khỏe và mạng sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn