Nguyễn Văn Lợi
Trong ký ức của nhiều người, chiến tranh thường gắn liền với hình ảnh những người lính cầm súng nơi tuyến đầu. Thế nhưng, phía sau những trận chiến ác liệt còn có những con người thầm lặng ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội. Ông Nguyễn Văn Lợi, sinh năm 1953, cựu chiến binh từng mang quân hàm Trung sỹ, làm nhiệm vụ y tá thuộc Sư đoàn 304, là một trong những người như thế.
Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Lợi vẫn giữ phong thái nhanh nhẹn và nụ cười hiền hậu. Trong căn nhà nhỏ nơi quê hương, những tấm bằng khen, kỷ vật quân ngũ được ông gìn giữ cẩn thận như một phần ký ức không thể phai mờ của tuổi trẻ.
Ông kể rằng mình nhập ngũ khi còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được đào tạo chuyên môn quân y và phân công làm y tá tại Sư đoàn 304. Đây là công việc không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Nhiệm vụ của ông là sơ cứu thương binh, chăm sóc sức khỏe bộ đội và hỗ trợ vận chuyển những chiến sĩ bị thương từ chiến trường về tuyến sau.
Những năm tháng ấy, điều kiện y tế vô cùng thiếu thốn. Thuốc men không đầy đủ, trang thiết bị còn hạn chế, trong khi số lượng thương binh cần cứu chữa rất lớn. Có những đêm ông và đồng đội thức trắng để băng bó vết thương, cầm máu và chăm sóc cho các chiến sĩ vừa được đưa về từ chiến trường.
Nhớ lại những ngày ấy, giọng ông chùng xuống: "Có những đồng đội bị thương rất nặng. Chúng tôi chỉ mong làm được mọi cách để giữ lại sự sống cho anh em. Nhiều lúc kiệt sức nhưng không ai dám nghỉ vì phía trước vẫn còn người đang cần được cứu chữa."
Không ít lần, ông Lợi cùng tổ quân y phải băng rừng, vượt suối để tiếp cận những điểm nóng. Dưới làn bom đạn, người y tá chiến trường vừa mang theo túi thuốc, vừa mang trên vai trách nhiệm cứu người. Những chuyến đi như vậy luôn tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng với ông, tính mạng của đồng đội là điều quan trọng nhất.
Có những chiến sĩ sau khi được cứu sống đã trở thành những người bạn thân thiết của ông suốt nhiều thập kỷ. Mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh, họ lại cùng nhau nhắc về những ngày tháng gian khổ nhưng đầy nghĩa tình. Đó là thứ tình cảm được vun đắp từ những khoảnh khắc sinh tử mà không phải ai cũng có cơ hội trải qua.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ và trở về quê hương, ông Lợi tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn chăm chỉ lao động, xây dựng kinh tế gia đình và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương.
Những kiến thức y tế tích lũy trong quân đội cũng giúp ông hỗ trợ bà con trong cuộc sống hằng ngày. Mỗi khi có người gặp vấn đề sức khỏe thông thường, ông đều tận tình hướng dẫn cách sơ cứu hoặc chăm sóc ban đầu. Chính sự tận tâm ấy đã khiến ông được nhiều người quý trọng.
Nhiều năm qua, ông luôn là hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh. Ông thường xuyên tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ và vận động người dân thực hiện tốt các phong trào của địa phương.
Đối với con cháu, ông không chỉ là người ông đáng kính mà còn là tấm gương về lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Ông luôn dạy con cháu phải biết yêu thương, giúp đỡ người khác và sống có ích cho xã hội.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời làm y tá chiến trường vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh năm ấy. Nhìn những tấm ảnh cũ, ông không nhớ đến gian khổ hay mất mát mà nhớ về những đồng đội đã cùng mình đi qua những năm tháng khó quên.
Cuộc đời của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lợi là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần nhân văn giữa chiến tranh. Ông không chỉ chiến đấu bằng ý chí của người lính mà còn bằng đôi bàn tay của một người thầy thuốc, âm thầm gìn giữ sự sống cho đồng đội. Đó là những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng cao quý, góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.



