Nguyễn Văn Lực
Nguyễn Văn Lực, sinh năm 1949, quê ở xã Hải Thanh, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị — một vùng đất nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Năm mười chín tuổi, Lực xung phong nhập ngũ, rời mái nhà tranh, rời mẹ già và con sông quê để đi vào chiến trường. Anh được biên chế vào một đơn vị công binh mở đường trên dãy Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là giữ cho con đường vận chuyển lương thực, vũ khí vào miền Nam không bao giờ bị cắt đứt. Bom đạn ngày đêm trút xuống. Có những hôm, vừa san xong mặt đường thì máy bay lại đến, đất đá lại bị cày nát. Một buổi chiều mưa lửa, khi đơn vị đang vận chuyển hàng, máy bay địch bất ngờ ập tới. Cả tiểu đội lao xuống hầm tránh bom. Một quả bom rơi ngay gần miệng hầm. Đất đá vùi lấp lối ra. Khi đào lên được, người đồng đội thân nhất của Lực là Trần Văn Hòa đã bị thương nặng. Hòa nắm tay Lực, thì thầm: — “Nếu tao không qua khỏi… mày ráng sống… để thấy ngày đất nước yên bình…” Hòa hy sinh ngay trong vòng tay anh. Lực chôn bạn mình bên sườn đồi cháy xém vì bom. Vài ngày sau, giữa nền đất đen ấy, anh thấy mọc lên một bông hoa rừng nhỏ, cánh đỏ rực như lửa. Giữa sự hoang tàn, bông hoa ấy vẫn vươn lên mạnh mẽ. Từ đó, Lực gọi nó là “hoa lửa” — loài hoa tượng trưng cho những con người sinh ra trong khói bom, lớn lên trong đau thương nhưng không bao giờ khuất phục. Suốt những năm còn lại của cuộc chiến, mỗi khi mệt mỏi hay sợ hãi, Lực lại nhớ đến bông hoa ấy và lời dặn của Hòa. Anh chiến đấu không chỉ cho mình, mà cho những người đã ngã xuống. Ngày hòa bình lập lại, Nguyễn Văn Lực trở về quê hương. Mỗi mùa xuân, anh lại trồng một khóm hoa đỏ trước nhà — để nhắc nhớ về hoa lửa Trường Sơn, về tình đồng đội và những năm tháng không bao giờ quên.



