Nguyễn Văn Lực – Người đặt nền móng cho phong trào cách mạng ở Lào Cai
Những năm 1930–1945, Lào Cai giữ vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng ở khu vực biên giới phía Bắc. Đây vừa là địa bàn khó khăn, hiểm trở, vừa là nơi thực dân Pháp ra sức kiểm soát gắt gao. Trong bối cảnh ấy, Nguyễn Văn Lực, một thanh niên trí thức yêu nước, đã âm thầm mang ánh sáng cách mạng đến vùng đất biên cương này.
Được tổ chức tin tưởng cử lên Lào Cai công tác, Nguyễn Văn Lực hoạt động dưới nhiều vỏ bọc khác nhau: khi là thầy giáo, lúc là viên chức nhỏ. Ông sống giản dị, hòa mình vào cuộc sống của nhân dân, từ thị xã Lào Cai đến những bản làng xa xôi của đồng bào Mông, Dao, Tày.
Khó khăn lớn nhất của ông không chỉ là sự truy lùng của địch mà còn là rào cản ngôn ngữ, phong tục. Để tạo niềm tin, ông học tiếng địa phương, ăn ở cùng bà con, giúp dân xóa mù chữ, chữa bệnh, hướng dẫn sản xuất. Chính từ những việc làm thiết thực ấy, ông dần giác ngộ quần chúng, xây dựng các cơ sở cách mạng đầu tiên.
Khi thời cơ Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đến, mạng lưới cơ sở do Nguyễn Văn Lực và đồng đội gây dựng đã phát huy hiệu quả rõ rệt. Nhân dân các dân tộc Lào Cai đồng loạt đứng lên giành chính quyền, nhanh chóng thiết lập chính quyền cách mạng, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của cả nước.
Sau Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Văn Lực tiếp tục công tác trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Dù ở bất kỳ cương vị nào, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của một người cán bộ cách mạng: trung thành, tận tụy, gần dân và vì dân. Tên tuổi ông gắn liền với những ngày đầu hình thành phong trào cách mạng ở Lào Cai.



