Nguyễn Văn Mậu – Nhân vật lịch sử khai khẩn đất Đồng Tháp
Nguyễn Văn Mậu: Là người có công giúp đỡ Nguyễn Ánh trong thời gian trú tại vùng Tân Long (Đồng Tháp). Ông cung cấp lương thực, hỗ trợ quân đội và được Nguyễn Ánh rất kính trọng, gọi là “Ông Bố Hậu”.
Nguyễn Văn Mậu (?-1809)
Ông Nguyễn Văn Mậu, tự là Hậu, người làng Tân Long (nay thuộc địa bàn xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp). Thời ấy, trong làng, ông thuộc bậc phú hào, nhân chức Trùm thu thuế nên được triều đình tín nhiệm.
Năm Đinh Mùi (1787), sau thời gian lưu vong bên Xiêm (Thái Lan) trở về, Nguyễn Ánh đi thuyền đến làng Tân Long làm nơi dừng chân, ẩn trú. Nơi đây là vùng sông nước, có nhiều kênh rạch chằng chịt nên còn gọi là “Nước Xoáy”, thuận lợi cho việc che giấu, hoạt động.
Lúc bấy giờ, lực lượng Tây Sơn do Nguyễn Lữ chỉ huy đang đóng ở Gia Định, ngày càng suy yếu. Thanh thế của Nguyễn Ánh ngày càng lớn mạnh tại Hố Bò – Nước Xoáy.
Chính tại đây, Nguyễn Ánh sai Nguyễn Lợi Xuyên, Trưởng Phước Giáo đi thu phục Võ Tánh – một tướng tâm phúc của Đỗ Thanh Nhơn, Châu Văn Tiếp, Võ Tánh. Năm sau (1788), Võ Tánh đem binh gia nhập và cùng Nguyễn Ánh đánh tan quân Tây Sơn.
Trong thời gian đóng trú tại làng Tân Long, Nguyễn Ánh được ông Nguyễn Văn Mậu và gia đình hết lòng giúp đỡ. Ông Mậu còn làm lúa cung cấp quân lương cho quân binh của Nguyễn Ánh suốt 3 năm đóng quân. Ngoài ra, ông còn cung cấp lương thực, nuôi quân, nên Nguyễn Ánh rất biết ơn và gọi ông là “Tân nông bá” (người hào hiệp ở làng Tân Long).
Cảm nhận được nghĩa cử của ông Nguyễn Văn Mậu, Nguyễn Ánh gọi ông là “Ông Ba”, coi ông như cha nuôi. Từ đó nhân dân trong vùng gọi ông là “Ông Bố Hậu”.
Năm 1802, Nguyễn Ánh lên ngôi vua, lấy niên hiệu Gia Long. Năm 1809, ông Nguyễn Văn Mậu mất, mộ hiện còn tại xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.



