Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Mệnh – Hai tháng giữa chiến trường Điện Biên Phủ

Có những ký ức chiến tranh tưởng đã lùi xa hơn 70 năm nhưng khi được nhắc lại, vẫn khiến người nghe cảm nhận rõ sự khốc liệt của một thời. Với ông Nguyễn Văn Mệnh, quê thôn Mỹ Hảo, xã Ngọc Liên, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, những ngày tháng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là ký ức không thể nào quên.

Hải Phòng17/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Mệnh – Hai tháng giữa chiến trường Điện Biên Phủ

Có những ký ức chiến tranh tưởng đã lùi xa hơn 70 năm nhưng khi được nhắc lại, vẫn khiến người nghe cảm nhận rõ sự khốc liệt của một thời. Với ông Nguyễn Văn Mệnh, quê thôn Mỹ Hảo, xã Ngọc Liên, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, những ngày tháng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là ký ức không thể nào quên.

Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, ông Nguyễn Văn Mệnh lên đường làm nhiệm vụ. Tại chiến trường Điện Biên Phủ, ông được giao nhiệm vụ đào hào, đào hầm và xây dựng công sự phục vụ chiến đấu. Công việc tưởng chừng thầm lặng ấy lại diễn ra giữa một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến.

Những ngày ở Điện Biên Phủ, người lính phải sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Theo hồi ức của ông Mệnh, có những ngày ông và đồng đội ở trong hầm từ khoảng 5 giờ sáng đến 7 giờ tối. Trong hầm luôn có chiến sĩ cầm súng cảnh giới, sẵn sàng chiến đấu khi quân địch tiến công.

Giữa chiến trường, một bữa cơm bình thường cũng trở thành điều xa xỉ. Suốt khoảng hai tháng tham gia chiến dịch, ông không được ăn một bữa cơm nóng. Những người lính chủ yếu ăn cơm nắm với muối vừng, tranh thủ từng khoảng thời gian ngắn để ăn rồi tiếp tục nhiệm vụ.

Nhưng khó khăn về ăn uống vẫn chưa phải điều khắc nghiệt nhất. Điều đáng sợ hơn là bom đạn luôn ở rất gần.

Những người lính có thể vừa cùng nhau trò chuyện, chia sẻ một nắm cơm, nhưng chỉ sau đó ít phút, một người có thể hy sinh. Trong chiến tranh, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng.

Họ cùng nhau đào từng mét hào, từng căn hầm; cùng chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước; cùng động viên nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ. Khi một người ngã xuống, những người còn lại tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Đối với ông Nguyễn Văn Mệnh, những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện về gian khổ mà còn là câu chuyện về ý chí và tinh thần của người lính Việt Nam. Những người lính năm ấy hiểu rằng phía trước là trận đánh quyết định, phía sau là quê hương đang chờ đợi. Vì vậy, dù thiếu thốn và hiểm nguy, họ vẫn kiên cường bám trụ.

Ngày 7/5/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi. Lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries, đánh dấu thất bại hoàn toàn của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Đối với người lính Nguyễn Văn Mệnh, chiến thắng ấy có một ý nghĩa đặc biệt. Ông đã trực tiếp trải qua những ngày tháng gian khổ nhất, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và góp sức mình vào chiến thắng chung của dân tộc.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Hải Dương, tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị. Thời gian trôi qua, những chiến hào năm xưa dần trở thành ký ức. Nhưng mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, những hình ảnh về đồng đội, về những ngày sống trong hầm và những bữa cơm nắm muối vừng vẫn trở về trong tâm trí người cựu chiến binh.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Mệnh cho thế hệ trẻ hôm nay một cách nhìn chân thực về Chiến thắng Điện Biên Phủ. Đằng sau một chiến thắng vang dội không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là hàng vạn người lính âm thầm đào hào, dựng trận địa, vận chuyển lương thực và bám trụ giữa bom đạn.

Họ đã gửi lại nơi chiến trường những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Hơn 70 năm đã trôi qua, nhưng ký ức của người lính Điện Biên năm xưa vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bởi như câu chuyện của Nguyễn Văn Mệnh đã cho thấy, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao ngày tháng gian khổ, bằng mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn