Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Minh

Hưng Yên14/12/2025Mai Thị Bảo Ngọc 4A (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính Trường Sơn, thời hoa lửa hiện lên vừa dữ dội, vừa thiêng liêng. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ được đo bằng tiếng bom rơi, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Khi được nghe bác Minh kể lại quãng đời lái xe trên chiến trường Đường 9 – Nam Lào năm 1971, em mới cảm nhận sâu sắc rằng những con đường nơi bom đạn cày xới ấy đã ghi dấu thanh xuân của biết bao con người anh dũng.

Những chuyến xe của bác thường bắt đầu khi trời vừa nhá nhem tối. Đó là thời điểm máy bay trinh sát của địch ít hoạt động hơn. Con đường Trường Sơn khi ấy đầy ổ gà, hố bom chằng chịt, nhiều nơi đất đá còn bốc khói sau những trận đánh phá. Thế nhưng, bánh xe vẫn phải lăn, hàng vẫn phải chuyển, bởi phía trước là tiền tuyến đang từng giờ chờ đợi.

Vừa lái xe, bác Minh vừa căng tai lắng nghe từng âm thanh trên bầu trời. Chỉ cần nghe thấy tiếng động cơ máy bay từ xa, bác và đồng đội lập tức cho xe tấp vào rừng, phủ lá ngụy trang, nín thở chờ nguy hiểm qua đi. Có những đoạn dốc cao và trơn trượt, bánh xe quay trơn trên lớp đất đỏ nhão nhoét. Bác phải cho xe lùi lại, lấy đà nhiều lần mới có thể vượt qua. Áp lực lớn nhất là những chuyến chở thuốc men, đạn dược, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cả đoàn xe và hàng hóa biến mất trong biển lửa.

Có những đêm mưa rừng xối xả, nước chảy thành dòng, con đường trơn như mỡ, chỉ cần lạc tay lái là xe có thể lao xuống vực sâu. Thế nhưng, bác Minh kể rằng lúc ấy không ai nghĩ đến bản thân. Trong đầu mọi người chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đưa được hàng ra tiền tuyến đúng thời gian. Khi xe bị kẹt giữa hai vách núi hẹp, cả tiểu đội cùng xuống chèn đá, lót gỗ, đẩy từng chút một để chiếc xe vượt qua. Mỗi người một việc, không ai kêu ca, không ai chùn bước.

Có lần, đoàn xe của bác bị địch đánh phá dữ dội. Một chiếc xe phía trước trúng bom, nổ tung, cả đoạn đường sáng rực trong lửa đạn. Giữa khói bom mù mịt, bác Minh và đồng đội chỉ kịp lao ra kéo những người còn sống sót vào lề đường. Không có thời gian để đau xót lâu, đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh, bởi nếu dừng lại, tiền tuyến sẽ thiếu đạn, thiếu thuốc, và chiến sĩ nơi mặt trận sẽ gặp nguy hiểm.

Nghe những câu chuyện ấy, em mới hiểu rằng chiến thắng không đến từ may mắn, mà được làm nên từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người. Những người lính lái xe Trường Sơn đã biến những con đường chết chóc thành mạch máu nuôi sống chiến trường, nối liền hậu phương với tiền tuyến giữa muôn vàn bom đạn.

Là một học sinh lớp 7, khi lắng nghe câu chuyện về “thời hoa lửa” ấy, em càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay. Em hiểu rằng mỗi ngày được đến trường, được sống trong hòa bình là thành quả của sự đánh đổi lớn lao mà các bác, các chú ngày xưa đã phải trải qua. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn và có trách nhiệm hơn, để xứng đáng với những con người đã hiến dâng cả tuổi trẻ trên những cung đường Trường Sơn năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn