Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Văn Minh — Cựu thanh niên xung phong

Bài viết ghi lại cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Văn Minh — cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến trường trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua những câu chuyện chân thực và xúc động, bác đã giúp người viết hiểu rõ hơn về tinh thần cống hiến, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

Thái Nguyên10/05/2026Ma Đức Mạnh (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, đôi lúc chúng ta dễ quên rằng để có được cuộc sống yên bình ấy, biết bao thế hệ đi trước đã phải hy sinh tuổi trẻ, mồ hôi và cả tính mạng của mình. Những câu chuyện lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện diện qua ký ức của những con người đã từng sống và cống hiến trong thời chiến. Đối với tôi, cuộc gặp gỡ với bác Nguyễn Văn Minh đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về điều đó. Trong một buổi chiều yên tĩnh tại Hà Nội, tôi có dịp trò chuyện với bác Minh – một cựu thanh niên xung phong đã ngoài bảy mươi tuổi. Dù thời gian đã để lại nhiều dấu vết trên mái tóc bạc và gương mặt đầy nếp nhăn của bác, nhưng giọng nói của bác vẫn đầy nhiệt huyết và ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ. Ban đầu, cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh vài câu hỏi đơn giản, nhưng càng lắng nghe, tôi càng cảm nhận rõ lịch sử không hề xa xôi mà đang sống động ngay trước mắt mình. Bác Minh kể rằng khi mới mười tám tuổi, bác đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đó là thời kỳ đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, hàng triệu thanh niên Việt Nam sẵn sàng lên đường để bảo vệ độc lập dân tộc. Với tinh thần yêu nước và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, bác Minh cũng quyết định rời xa gia đình để tham gia phục vụ kháng chiến. Công việc của bác chủ yếu là mở đường, vận chuyển lương thực, sửa chữa cầu đường và hỗ trợ hậu cần cho chiến trường. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng những nhiệm vụ ấy cũng vô cùng nguy hiểm. Máy bay địch thường xuyên ném bom phá hoại, nhiều con đường vừa sửa xong lại bị đánh sập. Có những đêm, bác cùng đồng đội phải làm việc trong mưa bom bão đạn để kịp thời thông đường cho xe vận chuyển hàng hóa và vũ khí ra mặt trận. Khi nhắc về những năm tháng ấy, ánh mắt bác Minh chợt trầm xuống. Bác kể về những ngày hành quân xuyên rừng sâu, thiếu ăn, thiếu nước và phải sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Có lúc mọi người phải ăn cơm độn sắn, ngủ tạm trong lán nhỏ giữa núi rừng. Tuy vậy, điều bác nhớ nhất không phải là những khó khăn mà là tình đồng đội gắn bó như gia đình. Trong gian khổ, mọi người luôn yêu thương, giúp đỡ và động viên nhau vượt qua thử thách. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ kiên cường bám trụ và hoàn thành nhiệm vụ. Nghe bác kể chuyện, tôi cảm nhận được tinh thần lạc quan và ý chí mạnh mẽ của thế hệ thanh niên thời chiến. Dù cuộc sống thiếu thốn và luôn phải đối mặt với hiểm nguy, họ vẫn giữ niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Bác Minh nói rằng khi ấy ai cũng chỉ có một suy nghĩ đơn giản: “Miễn là đất nước được độc lập thì mọi gian khổ đều có thể vượt qua.” Câu nói ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Qua lời kể của bác, tôi hiểu rằng chiến thắng của dân tộc không chỉ đến từ những trận đánh lớn nơi chiến trường mà còn được tạo nên bởi sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người phía sau hậu tuyến. Những thanh niên xung phong như bác Minh đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ của mình để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc. Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở bác Minh chính là sự giản dị và khiêm nhường. Dù đã cống hiến cả tuổi trẻ cho đất nước, bác không hề kể công hay tự hào quá mức về bản thân. Bác chỉ xem những việc mình làm là trách nhiệm của một người công dân đối với Tổ quốc. Chính sự giản dị ấy càng khiến tôi thêm kính trọng và biết ơn thế hệ đi trước. Sau cuộc trò chuyện, tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số hay sự kiện khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử tồn tại trong ký ức của những con người bình dị đang sống quanh ta. Mỗi câu chuyện họ kể đều chứa đựng những bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua khó khăn. Từ câu chuyện của bác Minh, tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Cuộc sống yên bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Bên cạnh đó, tôi cũng nhận ra rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong thời chiến mà còn được thể hiện qua những hành động nhỏ bé trong cuộc sống hằng ngày. Đó có thể là ý thức học tập tốt, sống trung thực, giúp đỡ mọi người và đóng góp cho cộng đồng. Mỗi người trẻ đều có thể tiếp nối tinh thần cống hiến của thế hệ cha anh bằng cách sống có ích cho xã hội. Cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Văn Minh đã khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi trong lòng tôi. Những câu chuyện giản dị mà chân thực của bác không chỉ giúp tôi hiểu hơn về lịch sử mà còn nhắc nhở tôi về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay đối với đất nước. Tôi cảm thấy vô cùng biết ơn những người đã hy sinh và cống hiến vì độc lập, tự do của dân tộc. Chính họ đã viết nên những trang sử hào hùng để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Và tôi tin rằng, những câu chuyện như của bác Minh sẽ luôn là nguồn động lực để thế hệ trẻ thêm yêu quê hương, trân trọng lịch sử và cố gắng sống xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn