NGUYỄN VĂN MINH – ĐI QUA MÙA MƯA NĂM ẤY
NGUYỄN VĂN MINH – ĐI QUA MÙA MƯA NĂM ẤY
NGUYỄN VĂN MINH – ĐI QUA MÙA MƯA NĂM ẤY
Trong ký ức của người lính, có những mùa mưa không bao giờ quên. Đó không chỉ là những cơn mưa của thời tiết mà còn là những ngày tháng gian khổ, những chặng đường hành quân và những thử thách mà tuổi trẻ phải đối mặt. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh ở thôn Hồng Thái khi kể về những năm tháng quân ngũ đã nhắc đến những mùa mưa với một nụ cười nhẹ. Bác nói: “Mưa trong chiến trường khác lắm. Mưa xuống thì đường khó đi, quần áo ướt, đồ đạc cũng ướt, nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải làm”. Chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – nghe bác kể mà hình dung về những người lính trẻ bước đi giữa mưa gió, mang theo ba lô và những trang bị cần thiết, phía trước là con đường chưa biết bao giờ kết thúc. Bác kể rằng có những chặng đường mưa kéo dài khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Đường đất trở nên trơn trượt, quần áo ướt sũng, nhưng không ai có thể dừng lại quá lâu. “Có lúc mưa cả ngày. Người lạnh nhưng vẫn phải đi. Anh em động viên nhau, người trước giúp người sau, cứ từng bước một”. Câu chuyện nghe tưởng như đơn giản nhưng chúng tôi hiểu rằng mỗi bước chân ấy đều cần rất nhiều nghị lực. Người lính không thể lựa chọn thời tiết, cũng không thể lựa chọn hoàn cảnh. Điều duy nhất họ có thể lựa chọn là thái độ của mình trước khó khăn. Bác Minh nói: “Khó thì phải thích nghi. Mưa thì tìm cách che đồ, giữ sức, rồi tiếp tục”. Chính cách suy nghĩ ấy đã giúp những người lính vượt qua nhiều thử thách. Bác kể rằng sau mỗi chặng đường gian khổ, anh em thường tìm một nơi phù hợp để nghỉ ngơi, hong quần áo và kiểm tra lại đồ dùng. “Ai có cái gì khô thì chia cho người khác. Có khi chỉ một mảnh vải khô cũng quý”. Chúng tôi đặc biệt xúc động trước những chi tiết nhỏ ấy. Giữa gian khổ, con người không chỉ tìm cách bảo vệ mình mà còn quan tâm đến người khác. Tình đồng đội được thể hiện bằng những điều giản dị như vậy. Bác kể rằng những ngày mưa cũng là lúc nỗi nhớ quê nhà trở nên da diết hơn. “Mưa thì nhớ quê lắm. Ở quê mình cũng có những ngày mưa, nhưng mưa ở nhà thì có mái nhà, có gia đình. Còn ở chiến trường thì khác”. Lời bác khiến chúng tôi nghĩ đến những mái nhà bình yên của quê hương. Có thể với chúng ta, một cơn mưa chỉ là điều bình thường. Nhưng với người lính giữa chiến trường, một mái che đơn sơ cũng trở thành điều đáng quý. Một bữa cơm nóng, một bộ quần áo khô hay một giấc ngủ yên cũng trở thành niềm mong mỏi. Bác Minh kể rằng những lúc khó khăn nhất, anh em thường động viên nhau bằng những câu nói vui. “Nếu cứ than thì mưa vẫn mưa, đường vẫn khó. Thôi thì cười một cái rồi đi tiếp”. Chúng tôi bật cười khi nghe bác kể, nhưng phía sau nụ cười ấy là một nghị lực đáng khâm phục. Người lính không phải lúc nào cũng mạnh mẽ vì họ không biết sợ hay không biết mệt. Họ mạnh mẽ vì biết vượt qua sự mệt mỏi và nỗi sợ để tiếp tục nhiệm vụ. Khi được hỏi sau nhiều năm bác còn nhớ những mùa mưa ấy không, bác trả lời: “Nhớ chứ. Có những chuyện tưởng quên rồi nhưng đến lúc trời mưa lại nhớ”. Có lẽ ký ức cũng có những cách rất riêng để trở về. Một cơn mưa, một mùi đất ẩm, một con đường lầy lội có thể khiến cả một thời tuổi trẻ hiện lên. Nhưng điều bác nhớ không chỉ là gian khổ mà còn là tình cảm của những người đồng đội. “Mưa thì khổ, nhưng có anh em bên cạnh nên cũng thấy ấm lòng”. Câu nói ấy khiến chúng tôi nhận ra rằng điều con người nhớ nhất sau những gian khổ thường không phải là sự khắc nghiệt của hoàn cảnh mà là những người đã cùng mình vượt qua hoàn cảnh ấy. Bác Minh kể về những người lính năm xưa với sự trân trọng. Có người còn gặp lại, có người đã không còn. Nhưng tất cả đều là một phần ký ức. “Những người đã đi cùng mình qua những ngày khó khăn thì mình nhớ cả đời”. Đối với Đoàn Thanh niên, câu chuyện ấy là một bài học về sự kiên trì. Trong cuộc sống hôm nay, thanh niên có thể gặp nhiều thử thách khác nhau. Có thể là thất bại trong học tập, khó khăn trong công việc, áp lực trong cuộc sống. Nhưng nếu biết kiên trì và có người đồng hành, chúng ta có thể vượt qua. Bác Minh nói: “Không ai đi đường đời mà không gặp mưa. Quan trọng là có chịu bước tiếp hay không”. Chúng tôi rất thích câu nói ấy. Nó giống như một lời nhắn gửi cho tuổi trẻ: cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhưng khó khăn không phải lý do để dừng lại. Sau cơn mưa sẽ có ngày nắng, sau gian khổ sẽ có ngày bình yên. Điều quan trọng là phải giữ niềm tin. Nhìn quê hương Hồng Thái hôm nay, chúng tôi càng hiểu giá trị của những ngày bình yên. Những con đường, mái nhà, trường học, tiếng trẻ em vui chơi… tất cả đều là hình ảnh mà thế hệ cha anh từng mong muốn được nhìn thấy. Bác Minh bảo: “Bây giờ quê mình thay đổi nhiều, nhìn thấy vậy là vui. Chúng tôi ngày trước chỉ mong có một ngày đất nước yên bình như thế”. Lời bác khiến chúng tôi càng trân trọng quê hương. Mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay cần ý thức rằng mình đang được sống trong thành quả của nhiều thế hệ. Vì vậy, phải biết giữ gìn môi trường, xây dựng nếp sống văn minh, đoàn kết giúp đỡ nhau và tích cực tham gia các phong trào của địa phương. Khi chia tay bác Minh, trời cũng vừa có một cơn mưa nhẹ. Chúng tôi bước ra khỏi nhà bác và bất giác nhìn những giọt mưa trên con đường làng. Cơn mưa hôm nay thật bình thường, nhưng câu chuyện của bác khiến chúng tôi nhìn nó bằng một cảm xúc khác. Chúng tôi nghĩ về những người lính trẻ năm xưa đã từng đi qua những mùa mưa khắc nghiệt, nghĩ về những bước chân không dừng lại trước khó khăn và nghĩ về những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua gian khổ. Có lẽ, mỗi thế hệ đều có những “mùa mưa” của riêng mình. Và bài học mà bác Nguyễn Văn Minh để lại cho chúng tôi là: hãy kiên trì bước tiếp, hãy biết yêu thương người bên cạnh và đừng bao giờ quên giá trị của những ngày bình yên.



