Bài viết

Nguyễn Văn Minh – Một thời tuổi trẻ trong màu áo lính

Nguyễn Văn Minh – Một thời tuổi trẻ trong màu áo lính Có những người khi nhắc về tuổi trẻ thường nhớ đến những con đường quê, mái nhà, những buổi chiều bên gia đình. Nhưng với những người từng khoác áo lính, ký ức về tuổi trẻ đôi khi lại gắn với doanh trại, những cuộc hành quân, những đêm trực và tiếng gọi nhau của đồng đội giữa núi rừng.

Tuyên Quang10/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Nguyễn Văn Minh – Một thời tuổi trẻ trong màu áo lính

Có những người khi nhắc về tuổi trẻ thường nhớ đến những con đường quê, mái nhà, những buổi chiều bên gia đình. Nhưng với những người từng khoác áo lính, ký ức về tuổi trẻ đôi khi lại gắn với doanh trại, những cuộc hành quân, những đêm trực và tiếng gọi nhau của đồng đội giữa núi rừng.

Ông Nguyễn Văn Minh là một người như thế.

Cùng đợt với những người lính lên đường trong những năm tháng của thập niên 1980, ông Minh đã bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Rời quê hương, xa gia đình, ông bắt đầu một chặng đường mới – chặng đường được rèn luyện trong môi trường quân đội và làm nhiệm vụ nơi biên giới.

Những ngày đầu ấy chắc hẳn không dễ dàng.

Từ một cuộc sống quen thuộc bên gia đình, người thanh niên phải làm quen với giờ giấc nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện, những lần hành quân và cuộc sống tập thể. Mọi người đến từ những quê hương khác nhau, có những tính cách khác nhau, nhưng khi khoác lên mình bộ quân phục, tất cả đều trở thành đồng đội.

Chính từ đó, những tình cảm đặc biệt cũng được hình thành.

Có lẽ người lính nhớ nhất không phải lúc nào cũng là những ngày gian khổ nhất. Đôi khi đó là một buổi tối bình thường sau giờ làm nhiệm vụ, khi anh em ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà. Người miền xuôi kể về cánh đồng, người vùng cao kể chuyện bản làng; có người nhớ cha mẹ, có người nhớ người thân, có người chỉ mong đến ngày được trở về.

Những câu chuyện rất đỗi đời thường ấy đã làm cho cuộc sống nơi đơn vị trở nên gần gũi hơn.

Có những hôm hành quân mệt nhoài, chỉ cần nhìn thấy đồng đội vẫn đang cố gắng bước tiếp là mỗi người lại tự nhắc mình không được bỏ cuộc. Có những lúc gặp khó khăn, người này giúp người kia một tay. Một chút lương thực, một ngụm nước, một lời động viên – những điều nhỏ bé ấy lại trở thành sự sẻ chia lớn lao trong cuộc sống của người lính.

Và rồi có những đêm trực.

Đêm ở nơi biên giới khác hẳn đêm ở quê nhà. Không gian rộng lớn, núi rừng im ắng, những cơn gió thổi qua khiến người lính càng cảm nhận rõ mình đang đứng ở một nơi xa xôi của Tổ quốc.

Trong những ca trực ấy, người lính có thời gian để suy nghĩ.

Nghĩ về gia đình.

Nghĩ về quê hương.

Nghĩ về những người bạn cùng nhập ngũ.

Và có lẽ cũng nghĩ về ngày mình sẽ trở về.

Những năm tháng quân ngũ cứ thế trôi qua. Mỗi ngày một chút, những chàng trai ngày nào dần trở thành những người lính trưởng thành hơn, cứng cáp hơn và biết sống vì tập thể hơn.

Với ông Nguyễn Văn Minh, đó không chỉ là thời gian thực hiện nhiệm vụ mà còn là quãng đời để học cách chịu đựng gian khó, biết quý trọng tình cảm và hiểu hơn giá trị của hai chữ đồng đội.

Sau này, khi trở về cuộc sống đời thường, mỗi người một hoàn cảnh, một công việc, một hướng đi. Nhưng những người từng cùng nhau trải qua năm tháng quân ngũ thường có một sợi dây gắn kết rất riêng.

Chỉ cần gặp lại, đôi khi không cần nói nhiều.

Một cái bắt tay, một ánh mắt, một câu hỏi thăm cũng đủ để cả một thời tuổi trẻ trở về.

Đó là điều đặc biệt của ký ức người lính.

Năm tháng có thể làm con người thay đổi. Những chàng trai trẻ ngày nào nay đã trưởng thành, gia đình, con cái, cuộc sống cũng đã khác xưa. Nhưng trong sâu thẳm ký ức, hình ảnh người lính năm nào vẫn còn đó – trẻ trung, giản dị và đầy nhiệt huyết.

Nhìn lại chặng đường ấy, ông Nguyễn Văn Minh có thể tự hào về một quãng đời đã sống hết mình. Ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ, để trưởng thành và để có những người đồng đội mà tình cảm có thể theo mình suốt cả cuộc đời.

Có thể những năm tháng ấy đã lùi xa.

Nhưng mỗi khi nhớ lại, màu áo lính vẫn như hiện về trong ký ức.

Một thời của những cuộc hành quân.

Một thời của những đêm trực.

Một thời của những câu chuyện bên đồng đội.

Và một thời tuổi trẻ mà ông Nguyễn Văn Minh cùng bao người lính năm ấy đã sống trọn vẹn, để hôm nay khi ngoảnh lại, vẫn thấy trong lòng mình một niềm tự hào về những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Minh – Một thời tuổi trẻ trong màu áo lính | Câu chuyện thời hoa lửa