Nguyễn Văn Nghĩa
Dấu chân thanh niên xung phong trên đất bạn Campuchia
Trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia, không chỉ có những người lính nơi tuyến đầu mà còn có lực lượng Thanh niên xung phong âm thầm góp sức, vượt qua gian khổ để phục vụ chiến đấu và bảo đảm hậu cần cho các đơn vị làm nhiệm vụ. Ông Nguyễn Văn Nghĩa, người con của quê hương Long Sơn, Phú Tân, An Giang, là một trong những thanh niên xung phong tiêu biểu của thời kỳ ấy.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, khi Tổ quốc cần, ông Nguyễn Văn Nghĩa đã không ngần ngại lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Tháng 7 năm 1978, ông được phân công công tác trong đội hình F330, tham gia phục vụ nhiệm vụ trên chiến trường Campuchia.
Những năm ấy, chiến tranh vẫn còn để lại nhiều khó khăn và mất mát. Lực lượng Thanh niên xung phong phải đảm nhận nhiều công việc nặng nhọc và nguy hiểm như vận chuyển lương thực, thực phẩm, đạn dược, xây dựng công trình, sửa chữa đường sá và bảo đảm các điều kiện phục vụ cho các đơn vị chiến đấu. Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi phần việc của họ đều góp phần quan trọng vào thành công chung của nhiệm vụ.
Tại Campuchia, ông Nghĩa cùng đồng đội thường xuyên có mặt trên những tuyến đường vận chuyển, những khu vực hậu cứ và những địa bàn còn nhiều khó khăn. Có những ngày phải làm việc dưới cái nắng gay gắt, có những đêm thức trắng để bảo đảm hàng hóa được chuyển đến đúng nơi, đúng thời điểm. Điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, xa quê hương, xa gia đình nhưng tinh thần của những thanh niên xung phong luôn đầy nhiệt huyết và trách nhiệm.
Trong ký ức của ông, những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Ông nhớ những người đồng đội luôn sát cánh bên nhau, cùng chia sẻ từng bữa cơm đơn sơ, cùng động viên nhau vượt qua khó khăn. Chính tình đồng chí, đồng đội và lý tưởng cống hiến cho Tổ quốc đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Bên cạnh công việc phục vụ chiến trường, ông và đồng đội còn chứng kiến những đổi thay trên đất nước Campuchia sau những năm tháng chiến tranh. Những ngôi làng dần hồi sinh, những cánh đồng được canh tác trở lại và cuộc sống của người dân từng bước ổn định hơn. Điều đó giúp ông cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của sự đóng góp thầm lặng mà mình và đồng đội đang thực hiện.
Sau gần hai năm công tác, đến tháng 6 năm 1980, ông Nguyễn Văn Nghĩa hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Những năm tháng trong lực lượng Thanh niên xung phong đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời ông. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ được cống hiến, được rèn luyện trong gian khó và được sống với lý tưởng cao đẹp vì Tổ quốc.
Ngày nay, mỗi khi nhắc lại những năm tháng trên đất bạn Campuchia, ông vẫn luôn tự hào về những đóng góp của mình cùng lực lượng Thanh niên xung phong. Dù thời gian đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Nghĩa là minh chứng cho tinh thần xung kích, tình nguyện và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng khó khăn của đất nước. Những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc, trở thành những “bông hoa lửa” rực sáng trong ký ức của một thế hệ đã sống, cống hiến và trưởng thành vì Tổ quốc.


