Nguyễn Văn Nghĩa – Người lính trở về trong ký ức quê nhà
Người lính trở về trong ký ức quê nhà
Nguyễn Văn Nghĩa – Người lính trở về trong ký ức quê nhà
Có những người hy sinh khi chiến tranh gần kết thúc.
Nguyễn Văn Nghĩa, quê xã Phú Nhuận, huyện Cai Lậy, là Trung đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông hy sinh ngày 15 tháng 12 năm 1974.
Chỉ còn vài tháng nữa là đất nước bước vào mùa xuân 1975.
Nhưng đối với Nguyễn Văn Nghĩa, mùa xuân ấy không bao giờ đến.
Một người lính vào những tháng cuối chiến tranh có thể cảm nhận được rằng ngày kết thúc đang đến gần.
Có thể anh em trong đơn vị đã nói:
“Ráng ít bữa nữa thôi.”
“Rồi về quê.”
“Rồi cưới vợ.”
“Rồi làm ruộng.”
Những câu nói rất đơn giản.
Nhưng chính những câu nói ấy làm nên ước mơ của người lính.
Một người chiến đấu nhiều năm không nhất thiết mơ điều gì lớn.
Có khi chỉ muốn được về nhà.
Nguyễn Văn Nghĩa đã không kịp thực hiện ước mơ ấy.
Ngày 15 tháng 12 năm 1974, ông hy sinh.
Lúc đó, chiến tranh chỉ còn cách ngày kết thúc vài tháng.
Khoảng cách giữa sự sống và hòa bình đôi khi ngắn đến đau lòng.
Có những người đã đi qua mười năm chiến tranh nhưng chỉ còn thiếu vài tháng.
Vài tháng.
Một người mẹ có thể đã chờ con suốt mười năm.
Chỉ cần thêm vài tháng nữa, có thể bà đã nhìn thấy con bước xuống từ một chiếc xe.
Nhưng lịch sử không có chữ “giá như”.
Nguyễn Văn Nghĩa nằm lại.
Quê hương Phú Nhuận vẫn sống tiếp.
Sau năm 1975, những người từng cầm súng trở về.
Có người còn nguyên vẹn.
Có người mang thương tật.
Có người trở về nhưng mất đi người thân.
Có người không bao giờ trở về.
Người ta xây dựng lại quê hương bằng những đôi tay từng cầm súng.
Những cánh đồng được khai phá.
Những con đường được mở.
Những mái nhà được dựng.
Và trong mỗi công việc ấy, có bóng dáng của những người đã hy sinh.
Nguyễn Văn Nghĩa không chứng kiến ngày hòa bình.
Nhưng quê hương mà ông góp phần bảo vệ đã bước vào hòa bình.
Đó là nghịch lý đau đớn nhưng cũng là ý nghĩa sâu sắc của sự hy sinh.
Người lính không phải lúc nào cũng được hưởng điều mình chiến đấu cho.
Nhưng điều họ mong muốn có thể được trao lại cho thế hệ sau.
Một buổi sáng bình thường ở Phú Nhuận hôm nay, người dân có thể ra đồng mà không nghe tiếng súng.
Một đứa trẻ có thể đi học.
Một gia đình có thể quây quần bên mâm cơm.
Những điều bình thường ấy từng là giấc mơ của biết bao người lính.
Trong đó có Nguyễn Văn Nghĩa.



