Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN VĂN NGINH: TỪ NỖI ĐAU MẤT CHA ĐẾN NGƯỜI LÍNH THỜI HOA LỬA

Ông Nguyễn Văn Nghinh sinh năm 1948 tại xã Tân Phú, huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp (nay là xã Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp). Sinh ra trong một gia đình vốn có truyền thống cách mạng lâu đời. Cha ông là một chiến sĩ Việt Minh cốt cán, người đã truyền cho ông những bài học đầu tiên về lòng tự tôn dân tộc.

Đồng Tháp01/04/2026Lê Hồng Phong (Chi đoàn Công an xã Tràm Chim, tỉnh Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người con vùng đất Tam Nông, cái tên Nguyễn Văn Nghinh không chỉ là một vị lãnh đạo mà còn là biểu tượng của một thời "Hoa lửa" – nơi sự hy sinh và lòng quả cảm được tôi luyện qua gian khó.

1. Buổi trưa định mệnh nơi vùng quê vắng tĩnh

Vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ngôi nhà nhỏ của gia đình ông nằm lọt thỏm giữa những rặng bần và kênh rạch chằng chịt. Cha ông – người chiến sĩ Việt Minh có đôi mắt cương nghị – vừa trở về sau một chuyến công tác bí mật.

Cái nắng đổ lửa của miền Tây sông nước khiến vạn vật như ngưng đọng. Cha ông đặt lưng xuống chiếc võng gai trước hiên, đôi tay thô ráp vẫn còn bám phèn chua. Nhưng sự bình yên ấy mỏng manh như sương khói. Một tiếng quát tháo xé toạc không gian, toán giặc hung hãn xông vào thẳng vào nhà

“Đứng lên! Việt Cộng” – Tiếng súng nổ vang.

Cha ông ngã xuống ngay trên chiếc võng còn đang đung đưa. Trong đôi mắt rực lửa của chàng trai trẻ Nghinh lúc bấy giờ, hình ảnh người cha hy sinh không chỉ là nỗi đau, mà là một mệnh lệnh chiến đấu. Ông nghẹn ngào thề trước vong linh cha:

"Cha cứ yên lòng yên nghỉ. Nợ máu này, con và quê hương sẽ bắt chúng phải trả bằng độc lập, tự do!"

2. Biến đau thương thành hành động

Cái chết của cha không làm chàng thanh niên trẻ Nguyễn Văn Nghinh gục ngã. Ngược lại, nó thổi bùng lên ngọn lửa uất hận và quyết tâm sắt đá. Nhìn bài vị của cha và cảnh quê hương bị giày xéo, ông hiểu rằng: “Chỉ có con đường cầm súng chiến đấu mới có thể bảo vệ được gia đình và giành lại độc lập cho Tổ quốc”.

Ông chính thức tham gia cách mạng, dấn thân vào những cuộc đối đầu sinh tử. Trên vùng đất Tân Công Sính anh hùng, người lính du kích trẻ luôn dũng cảm, mưu trí. Trong một trận chiến ác liệt, ông đã bị thương và trở thành thương binh, nhưng vết thương trên da thịt chẳng thể ngăn cản ý chí của người chiến sĩ kiên trung.

Những cơn đau hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, nhưng mỗi lần nhìn xuống vết sẹo, ông lại nhớ về buổi trưa định mệnh năm ấy. Vết thương không làm ông chùn bước; nó là "huy chương" của lòng quả cảm, thúc giục ông tiến lên phía trước.

3. Người cầm lái con thuyền Tam Nông

Sau ngày 30/4/1975, khi tiếng súng đã lùi xa, ông Nghinh bước vào một cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống lại nghèo nàn và lạc hậu.

Với bản lĩnh của một người từng kinh qua khói lửa, ông được nhân dân và Đảng tin tưởng giao phó những trọng trách lớn lao:

- Trên cương vị Trưởng Ban an ninh huyện: Ông là nỗi khiếp sợ của những kẻ muốn phá hoại nền hòa bình non trẻ.

- Trên cương vị Chủ tịch và Bí thư Huyện ủy: Người ta thấy một ông Nghinh không ngồi bàn giấy mà lội ruộng cùng dân, băng qua những cánh đồng chua mặn để tìm cách đưa nước ngọt về, thay đổi bộ mặt của huyện Tam Nông.

Ông thường bảo với cấp dưới: “Ngày xưa mình thắng giặc bằng súng, ngày nay phải thắng nghèo khó bằng cái tâm và cái trí. Dân có ấm no, sự hy sinh của cha ông mới thực sự ý nghĩa”.

Câu chuyện của ông là minh chứng cho một chân lý đơn giản: Tình yêu nước bắt nguồn từ tình yêu gia đình, và nỗi đau cá nhân khi được tôi luyện trong lý tưởng sẽ trở thành sức mạnh phi thường để phụng sự nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN NGINH: TỪ NỖI ĐAU MẤT CHA ĐẾN NGƯỜI LÍNH THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa