Nguyễn Văn Ngộ – Người chiến sĩ trẻ và câu chuyện về một lần không trở về
Nguyễn Văn Ngộ sinh năm 1959 tại xã Mỹ Phú, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An. Tháng 8/1978, khi mới 19 tuổi, anh nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 502, Mặt trận 779.
Sau khi lên đường làm nhiệm vụ, Nguyễn Văn Ngộ tham gia chiến đấu tại Campuchia. Trong thời gian ngắn, anh đã tham gia 13 trận chiến đấu, góp phần cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot.
Ngày 1/9/1979, tại Phum Chót, huyện Rùm Đuôn, tỉnh Svay Rieng, Nguyễn Văn Ngộ nhận được tin báo có hai người dân Campuchia đã chết trong một bãi mìn do quân Pol Pot gài lại. Hai thi thể đã nằm đó nhiều ngày nhưng chưa thể đưa ra ngoài.
Anh đã xung phong nhận nhiệm vụ vào bãi mìn. Khi tiếp cận hiện trường, Nguyễn Văn Ngộ không chỉ nhìn thấy những thi thể của người dân mà còn phát hiện một em bé Campuchia đang bị thương và kêu khóc.
Anh quyết định tìm cách cứu em.
Nguyễn Văn Ngộ từng bước dò gỡ mìn, mở đường an toàn để đưa em bé ra khỏi khu vực nguy hiểm và đưa thi thể người dân ra ngoài an táng. Anh đã tháo gỡ được nhiều quả mìn. Khi tiếp tục xử lý quả mìn tiếp theo, một vụ nổ xảy ra khiến anh bị thương nặng.
Ngay cả khi bị thương, anh vẫn bình tĩnh động viên đồng đội tiếp tục nhiệm vụ và đưa em bé đi cấp cứu.
Nhưng vết thương quá nặng.
Nguyễn Văn Ngộ hy sinh khi mới vừa tròn 20 tuổi.Sau này, người dân Campuchia và chính quyền địa phương đã dựng tượng tưởng nhớ người chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh để cứu người dân nước bạn. Tượng đài Nguyễn Văn Ngộ tại thành phố Svay Rieng được thể hiện với hình ảnh một chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam bế một em bé Campuchia chạy về phía trước – một hình ảnh giàu tính biểu tượng về sự hy sinh và tình đoàn kết giữa hai dân tộc.
Ngày 25/1/1983, Nguyễn Văn Ngộ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


