Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Nhường – Người chiến sĩ như rừng núi chở che cho dân

Trong quá trình tham gia cách mạng, ông Nguyễn Văn Nhương- nguyên Chính trị viên Đại đội 12,7 ly (Đoàn Hoa Lư) đã tham gia 175 trận đánh, bắn rơi 13 máy bay, diệt 2 xe tăng và hàng trăm tên địch… Ghi nhận sự đóng góp của ông, ngày 28-5-2010, Chủ tịch nước đã ký quyết định tặng thưởng cho ông danh hiệu cao quý “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”.

Bắc Ninh05/03/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đất Gia Lai những năm kháng chiến chống Mỹ là những dải đồi nương chưa kịp xanh tươi; thay vào đó, là ống đạn, là ụ pháo, là những chốt chặn biên giới ráp nối bằng mồ hôi và máu. Tại mảnh đất ấy, giữa rừng già và núi thẳm, có một chiến sĩ mang dáng dấp của chính mảnh đất mình gắn bó – Nguyễn Văn Nhường, người đã trở thành biểu tượng của tinh thần Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân với những ngày tháng hoa lửa không bao giờ phai.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình yêu nước, Nhường sớm hiểu được ý nghĩa của chữ “Tổ quốc” không chỉ nằm trên trang giấy mà bằng chính mồ hôi, nỗi lo, và cả máu xương trên chiến trường. Khi chiến tranh lan sâu vào cao nguyên, ông đã rời xa gia đình, quyết tâm đi theo tiếng gọi thiêng liêng của đất nước. Bước chân ông không phải bước vào những học đường êm ái, mà là đi giữa rừng cây um tùm, qua những con đường mòn nguy hiểm, vào chính những vùng mà bom đạn vừa dứt thì đất vẫn còn nồng mùi thuốc súng.

Trong vai trò một chiến sĩ của lực lượng vũ trang nhân dân, Nguyễn Văn Nhường không chỉ đơn thuần chiến đấu với kẻ thù mà còn chiến đấu với những nỗi hoang mang, sợ hãi trong lòng người dân miền núi. Ở miền đất này, những lời tuyên truyền suông chẳng đủ sức lay động; cái mà đồng bào cần là một trái tim biết lắng nghe, đồng hành. Và Nhường làm được điều đó. Ông cùng đồng đội đi đến từng làng, từng buôn làng để vận động bà con xóa bỏ sợ hãi, tin tưởng vào con đường giải phóng dân tộc, khuyến khích họ tham gia xây dựng lực lượng tự vệ và ủng hộ cách mạng. Ở những buổi chiều núi rừng im lặng, ánh lửa bập bùng, ông kể cho đồng bào nghe về một tương lai nơi tiếng súng không còn vang vọng, nơi con trẻ được học hành, nơi làng bản được bảo đảm an ninh – những câu chuyện không mộng mị mà là những lý tưởng đã được tôi luyện bởi chính gian khổ.

Những trận chiến khốc liệt thực sự không chỉ là đối đầu với bom đạn, mà còn là đối mặt với tâm lý hoang mang của quân mình và dân mình. Nhường biết điều ấy và anh đã đứng vững trong nhiều hoàn cảnh thử thách. Có lần đồn lính cách nơi trú quân nhiều cây số, địch bắn phá dữ dội khiến nhiều chiến sĩ hoang mang. Nhường xông vào giữa đạn bom, dìu từng người vào hầm trú ẩn an toàn, không một lời oán trách, chỉ có đôi mắt kiên định như lửa rừng.

Nhưng cuộc chiến không chỉ diễn ra ngoài mặt trận. Rừng núi cũng là nơi thử thách sức bền của con người. Đêm lạnh, mưa đổ, mà Nhường vẫn thức canh cơ sở, trao đổi thông tin, động viên đồng đội từng bước nhỏ đi vào lòng dân. Ông có một niềm tin sắt đá rằng mỗi mầm non nhận được chữ nghĩa là một viên gạch vững chắc chống lại bóng đêm của tội ác và sợ hãi. Đó là chiến đấu và đó cũng là giữ gìn bình yên trên mảnh đất thân yêu.

Cho đến những tháng ngày cuối cùng, khi trận chiến trở nên căng thẳng nhất, Nhường vẫn không rời bỏ trách nhiệm. Trong một lần chiến đấu nhằm bảo vệ cơ sở cách mạng ở một điểm buôn xa, ông dũng cảm xông lên che chở cho đồng đội và nhân dân. Đạn bom Trời Nam bủa vây, nhưng trong tư thế người chiến sĩ ấy là tấm lá chắn không ngại ngần. Những người dân chứng kiến kể lại rằng, Nhường đã cười nhẹ khi người bên cạnh xiêu vẹo vì thương, rồi tự mình leo lên bờ đất cao để quan sát tình hình, rút kinh nghiệm điều chiến. Nhưng rồi, một loạt bom đã dội xuống, lấy đi sinh mạng của người chiến sĩ đang đứng rắn như núi.

Ông đã ra đi vào năm 1984 ở tuổi chưa tròn ba mươi, không để lại tiếng than mà chỉ có những chiến công và nụ cười lặng lẽ như sương rừng. Sinh mệnh ngắn ngủi nhưng những dấu chân ông in sâu đến nỗi dân bản vẫn nhắc về ông như một người đã cho đi cả hơi thở của mình để đổi lấy bình yên cho người khác.

Những lần khám phá án, những lần vận động xây dựng niềm tin, những bữa ăn chia sẻ cùng bà con – từng chuyện nhỏ ấy không phải được ghi bằng những con số, mà được ghi trong trái tim của bao người. Người chiến sĩ ấy là bằng chứng cho một chân lý giản dị nhưng sâu sắc: bình yên được giữ gìn không phải bằng lời hô hào, mà bằng trái tim biết yêu thương và dũng cảm đứng lên khi bị thử thách.

Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Nhường chính là một bản anh hùng ca giữa mùa hoa lửa của lịch sử – nơi mỗi trận chiến không chỉ là súng đạn, mà còn là nỗi niềm đồng bào, là niềm tin được vun đắp lên từng ngày, từng hơi thở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Nhường – Người chiến sĩ như rừng núi chở che cho dân | Câu chuyện thời hoa lửa