Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN NINH-Người con ấp Rẫy Mới và những năm tháng không thể nào quên

Năm 1950, tại ấp Rẫy Mới, xã Tây Yên, tỉnh An Giang, Nguyễn Văn Ninh cất tiếng khóc chào đời.

An Giang20/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN NINH

Người con ấp Rẫy Mới và những năm tháng không thể nào quên

Năm 1950, tại ấp Rẫy Mới, xã Tây Yên, tỉnh An Giang, Nguyễn Văn Ninh cất tiếng khóc chào đời.

Tuổi thơ của ông gắn với quê hương miền Tây Nam Bộ – nơi những cánh đồng, con kênh và những xóm làng bình dị đã nuôi lớn biết bao thế hệ người Việt Nam. Nhưng tuổi trẻ của Nguyễn Văn Ninh lại không được sống trọn vẹn trong những ngày tháng bình yên.

Đó là một thời kỳ mà chiến tranh đã len vào từng làng quê.

Những người con trai, con gái đang ở tuổi đôi mươi phải đối diện với một lựa chọn lớn: tiếp tục cuộc sống riêng hay lên đường khi quê hương cần.

Nguyễn Văn Ninh đã bước vào những năm tháng ấy bằng sức trẻ của một người con miền Tây.

Ở tuổi thanh xuân, ông chứng kiến quê hương chịu nhiều mất mát bởi chiến tranh. Những mái nhà có thể trở thành nơi trú quân, những con đường làng có thể trở thành tuyến hành quân, và những đêm vốn yên tĩnh đôi khi bị xé toạc bởi tiếng súng, tiếng máy bay và những tiếng động của chiến trường.

Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người đều phải tìm cho mình một cách để góp sức.

Có người trực tiếp cầm súng.

Có người làm công tác hậu cần.

Có người vận chuyển lương thực, thuốc men.

Có người bảo vệ cơ sở cách mạng.

Và có những người âm thầm làm những công việc tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng đối với cuộc kháng chiến.

Nguyễn Văn Ninh là một người con của thế hệ ấy.

Những năm tháng chiến tranh đã rèn luyện ở người thanh niên trẻ sự gan dạ, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm. Cuộc sống khi ấy không cho phép người ta nghĩ quá nhiều về sự sung túc hay tương lai xa xôi.

Điều quan trọng nhất là làm sao vượt qua ngày hôm nay.

Làm sao bảo vệ đồng đội.

Làm sao giữ được niềm tin.

Và làm sao để quê hương một ngày được trở lại bình yên.

Có những buổi chiều, khi nhìn về phía những cánh đồng quê nhà, người thanh niên có lẽ vẫn mong một ngày chiến tranh kết thúc. Mong được trở về với gia đình, được sống một cuộc đời bình dị như bao người dân quê khác.

Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng buông tha con người.

Tuổi trẻ của một thế hệ đã phải trưởng thành giữa những thử thách khắc nghiệt như vậy.

Rồi thời gian trôi qua.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước bước vào những năm tháng hòa bình.

Những người từng trải qua chiến tranh trở về với cuộc sống đời thường. Những khẩu súng được cất đi, những con đường chiến tranh dần trở thành những con đường phục vụ cuộc sống mới.

Nhưng ký ức thì vẫn còn.

Người từng trải qua chiến tranh hiểu hơn ai hết giá trị của hai chữ hòa bình.

Đó không chỉ là việc không còn tiếng súng.

Hòa bình còn là buổi sáng người dân có thể yên tâm ra đồng.

Là những đứa trẻ được đến trường.

Là những gia đình được sum họp.

Là quê hương có thể bình yên dựng xây sau bao năm tháng chịu đựng mất mát.

Với Nguyễn Văn Ninh, những năm tháng tuổi trẻ ấy đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Ông là một người con bình dị của ấp Rẫy Mới, Tây Yên, An Giang, nhưng câu chuyện của ông cũng là câu chuyện chung của cả một thế hệ người Việt Nam từng sống trong thời chiến.

Họ không lựa chọn thời đại mình sinh ra.

Nhưng khi đất nước đứng trước thử thách, họ đã lựa chọn trách nhiệm.

Có thể sau này, những người trẻ như Nguyễn Văn Ninh trở về không mang theo những chiến công được kể thành những câu chuyện lớn.

Nhưng họ mang theo ký ức.

Ký ức về những người đồng đội.

Về những ngày gian khổ.

Về những người đã nằm lại.

Và về một thời tuổi trẻ mà dù năm tháng có trôi qua, họ vẫn không thể nào quên.

Hôm nay, quê hương đã đổi thay.

Những con đường mới mở ra.

Những mái nhà mới mọc lên.

Những thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Nhìn những đổi thay ấy, những người từng đi qua chiến tranh càng hiểu rằng những gì mình đã trải qua không phải là vô nghĩa.

Bởi phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh của biết bao con người bình dị.

Nguyễn Văn Ninh – người con sinh năm 1950 của ấp Rẫy Mới, Tây Yên, An Giang – là một phần trong ký ức của thế hệ ấy.

Một thế hệ đã đi qua những năm tháng khốc liệt bằng lòng can đảm, sự chịu đựng và niềm tin vào ngày mai.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc màu.

Có thể khiến những bước chân chậm lại.

Nhưng những năm tháng tuổi trẻ đã dành cho quê hương và đất nước thì sẽ còn mãi.

Bởi có những con người không cần đứng giữa ánh hào quang để được nhớ đến.

Chỉ cần họ đã sống hết mình trong một thời đại mà Tổ quốc cần họ.

Đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ.

Và cũng là một phần không thể phai mờ của Thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn