Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN NUÔI – NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI VÁC 100 KG HÀNG VÀ SÁU LẦN BƠI QUA SÔNG BẾN HẢI CỨU DÂN

Nguyễn Văn Nuôi sinh năm 1949 tại xã Vân Trường, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình, nhập ngũ khi vừa 17 tuổi. Là người lính vận tải trên Mặt trận B5, ông nổi tiếng bởi sức bền và tinh thần trách nhiệm: thường xuyên mang 40–50 kg hàng trên những chặng đường dài, có lúc một mình vác bao nặng 100 kg. Không chỉ giỏi vận tải, ông còn trực tiếp chiến đấu tại An Xuân, cùng 6 đồng đội chiến đấu suốt 6 giờ, đánh lui 5 đợt tiến công. Khi đưa nhân dân sơ tán, ông bơi qua lại sông Bến Hải 6 lượt để đưa trẻ em và người già đến nơi an toàn. Ngày 15-2-1970, Nguyễn Văn Nuôi được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Lâm Đồng22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Nuôi sinh năm 1949 tại xã Vân Trường, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình.

Gia đình ông từng trải qua những năm tháng cơ cực. Trước Cách mạng Tháng Tám, gia đình nghèo, phải làm ruộng thuê để sinh sống. Trong nạn đói năm 1945, cả ông và bà của Nguyễn Văn Nuôi đều qua đời.

Sau cách mạng, gia đình được chia ruộng rồi tham gia hợp tác xã. Cuộc sống dần thay đổi. Nguyễn Văn Nuôi lớn lên trong hoàn cảnh mới và sớm ý thức được trách nhiệm của thanh niên đối với đất nước.

Ngày 30 tháng 4 năm 1966, khi vừa tròn 17 tuổi, Nguyễn Văn Nuôi tình nguyện nhập ngũ.

Ông sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào quân đội giao.

Tháng 11 năm ấy, đơn vị nhận lệnh lên đường chiến đấu. Nguyễn Văn Nuôi được phân công về lực lượng vận chuyển hậu cần.

Đó là một nhiệm vụ ít khi diễn ra ở phía trước đội hình chiến đấu, nhưng từng bao gạo, từng thùng đạn phải vượt qua những cung đường bị bom phá mới có thể đến được trận địa.

Nguyễn Văn Nuôi luôn tâm niệm rằng mỗi cân gạo, mỗi viên đạn được đưa tới tiền tuyến đều trực tiếp góp phần vào thắng lợi của đơn vị.

Và ông biến suy nghĩ ấy thành hành động.

Khi phải vận chuyển những bao hàng nặng 50 kg trên quãng đường từ 500 đến 1.000 mét, thông thường cần hai người khiêng, Nguyễn Văn Nuôi lại một mình vác cả bao.

Có những chuyến xuất hiện bao hàng nặng tới 100 kg.

Ông vẫn nhận.

Trên những cung đường dài, Nguyễn Văn Nuôi thường xuyên mang từ 40 đến 50 kg, liên tục đạt năng suất vận chuyển cao nhất đại đội.

Sự bền bỉ ấy dần lan sang đồng đội. Trong đơn vị xuất hiện phong trào thi đua nâng cao năng suất vận chuyển, lấy chính Nguyễn Văn Nuôi làm tấm gương phấn đấu.

Nhưng người lính vận tải ấy không chỉ biết gùi gạo và tải đạn.

Ngày 20 tháng 5 năm 1967, trong đợt phục vụ Trung đoàn 2 chiến đấu ở bờ nam sông Bến Hải, đối phương đổ bộ tiến công vào khu phi quân sự.

Nguyễn Văn Nuôi nhận nhiệm vụ chỉ huy một tiểu đội bảo vệ trung đoàn bộ tại An Xuân.

Trong tay ông chỉ có 7 chiến sĩ.

Phía trước là lực lượng đối phương đông hơn, có hỏa lực mạnh và được phi pháo yểm trợ.

Rồi tiểu đội mất liên lạc với đại đội.

Bảy người phải tự chiến đấu.

Nguyễn Văn Nuôi bình tĩnh chỉ huy anh em bám chặt chiến hào.

Đợt tiến công thứ nhất bị đánh lui.

Rồi đợt thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Và thứ năm.

Suốt 6 giờ liên tục, bảy chiến sĩ vẫn giữ được trận địa.

Theo tư liệu, tiểu đội đã đánh lui 5 đợt tiến công, diệt 150 địch. Riêng Nguyễn Văn Nuôi diệt 23 tên, được công nhận danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ cấp I.

Quan trọng hơn, trận chiến đấu đã giữ chân đối phương suốt sáu giờ, không cho chúng tiến vào làng An Xuân, qua đó bảo vệ hậu cứ trung đoàn và tạo thời gian để nhân dân sơ tán.

Khi có lệnh rút về phía sau, Nguyễn Văn Nuôi lại đứng trước một nhiệm vụ khác.

Trong khu vực vẫn còn 30 người dân cần được đưa đi sơ tán, trong đó có trẻ em và người già.

Phía trước là sông Bến Hải.

Bom đạn vẫn đánh xuống khu vực.

Nguyễn Văn Nuôi tổ chức tiểu đội đưa dân vượt sông.

Nhưng với những em nhỏ và các cụ già, việc tự vượt dòng nước trong hoàn cảnh ấy vô cùng khó khăn.

Nguyễn Văn Nuôi trực tiếp xuống nước.

Ông bơi sang.

Rồi quay lại.

Lại sang.

Lại trở về.

Sáu lượt qua lại trên sông Bến Hải, người chiến sĩ trẻ lần lượt đưa trẻ em và người già sang bờ an toàn.

Chỉ khi mọi người đã được đưa khỏi khu vực nguy hiểm, ông mới hoàn thành việc rút quân.

Một năm sau, Nguyễn Văn Nuôi tiếp tục có mặt trên những cung đường vận tải khốc liệt.

Tháng 5 năm 1968, đơn vị ông được phối thuộc phục vụ Trung đoàn 270 tại khu đông Đường số 9.

Nhiệm vụ vẫn quen thuộc:

Đưa đạn và gạo ra phía trước – đưa thương binh trở về phía sau.

Nhưng chiến trường ngày càng ác liệt.

Có lần, đối phương đánh thẳng vào đội hình vận tải từ 6 giờ sáng đến 12 giờ trưa.

Suốt sáu giờ, đường vận chuyển bị hỏa lực ngăn chặn.

Nguyễn Văn Nuôi bình tĩnh động viên chiến sĩ giữ vững đội hình và sẵn sàng tiếp tục nhiệm vụ.

Bom đạn vừa dứt, ông lập tức tổ chức anh em lên đường.

Những bao gạo lại được chuyển ra phía trước.

Những thùng đạn tiếp tục đến chiến hào.

Rồi thương binh cần được đưa về tuyến sau.

Nguyễn Văn Nuôi gần như không có thời gian nghỉ.

Suốt bốn đêm liên tiếp mất ngủ, ông vẫn bò vào tận trận địa để đưa thương binh ra ngoài.

Đêm thứ năm, Nguyễn Văn Nuôi bị thương.

Nhưng ông vẫn không dừng nhiệm vụ.

Người cán bộ vận tải tiếp tục chỉ huy đơn vị cho đến khi thương binh được chuyển đi đầy đủ và kịp thời.

Từ tháng 2 đến tháng 9 năm 1969, trên cương vị đại đội phó, Nguyễn Văn Nuôi hai lần chỉ huy đơn vị phục vụ chiến đấu cho Trung đoàn 27.

Các đơn vị chiến đấu thường xuyên luồn sâu vào phía sau đội hình đối phương. Vì vậy, lực lượng hậu cần muốn bám sát phải vượt qua những khu vực có thám báo và biệt kích hoạt động.

Có thời điểm đại đội trưởng vắng mặt, Nguyễn Văn Nuôi trực tiếp thay thế chỉ huy.

Ông vẫn kiên quyết đưa đơn vị bám sát trung đoàn.

Đạn phải đến chiến hào.

Gạo phải đến người lính.

Và thương binh phải được đưa trở về tuyến sau.

Đối với Nguyễn Văn Nuôi, đó là những nhiệm vụ không thể chậm trễ.

Hơn hai năm phục vụ trên chiến trường, từ một chiến sĩ vận tải trẻ tuổi, ông trưởng thành thành Chuẩn úy, Đại đội phó vận tải Mặt trận B5.

Điều khiến đồng đội nhớ đến Nguyễn Văn Nuôi không chỉ là sức khỏe đặc biệt của người có thể một mình vác những bao hàng nặng tới 100 kg.

Đó còn là tinh thần luôn nhận phần khó khăn về mình.

Khi cần gạo, ông gùi gạo.

Khi cần đạn, ông tải đạn.

Khi có thương binh, ông bò vào tận trận địa.

Khi đơn vị bị tiến công, ông cầm súng chiến đấu.

Và khi nhân dân gặp nguy hiểm, ông sáu lần bơi qua lại sông Bến Hải để đưa trẻ em và người già đến nơi an toàn.

Nguyễn Văn Nuôi được tặng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, cùng nhiều bằng khen và giấy khen.

Ngày 15 tháng 2 năm 1970, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Văn Nuôi danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Nuôi nhắc đến một mặt trận không thể thiếu phía sau những trận đánh: mặt trận vận tải. Từ những bao gạo 50 kg, khối hàng 100 kg đến những đêm không ngủ tải thương dưới bom đạn, người chiến sĩ quê Thái Bình đã chứng minh rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trong lúc xung phong tiến công, mà còn nằm trong từng chuyến hàng được đưa tới trận địa và từng người dân, từng đồng đội được đưa trở về an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn