Bài viết

Nguyễn Văn Phú – chiến sĩ chuyển thương ban đêm

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ưới ánh sao mờ, anh cáng thương binh men theo đường rừng nhỏ hẹp. Mỗi bước đi phải chính xác để không làm vết thương nặng thêm. Anh hiểu, mình đang mang trên vai cả một sinh mệnh. Nguyễn Văn Phú là người lặng lẽ chạy đua với thời gian trong bóng tối để giành lại sự sống cho đồng đội.

Những chuyến chuyển thương của anh thường bắt đầu khi trận đánh vừa tạm lắng. Ban ngày, máy bay địch rà soát gắt gao, nên chỉ khi đêm xuống, anh mới cùng tổ cáng thương lên đường. Con đường rừng ngoằn ngoèo, nhiều đoạn chỉ đủ một người đi, trơn trượt vì sương và lá mục. Dưới ánh sao lấp lánh xuyên qua tán cây, Nguyễn Văn Phú bước từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn.

Trên vai anh là cáng thương binh đang đau đớn vì vết đạn, vết mảnh pháo. Mỗi lần băng qua dốc cao hay khe suối, anh phải tính toán cẩn thận, đặt chân đúng chỗ, giữ cáng luôn thăng bằng. Chỉ một cú trượt hay va chạm mạnh cũng có thể khiến vết thương nặng thêm, thậm chí cướp đi cơ hội sống của người đồng đội đang được anh cõng.

Đêm rừng yên tĩnh nhưng không hề an toàn. Địch có thể phục kích, bắn tỉa hoặc thả pháo sáng bất cứ lúc nào. Khi ánh sáng lóe lên trên bầu trời, Nguyễn Văn Phú lập tức dừng lại, đặt cáng xuống, ngụy trang và đứng im cho đến khi nguy hiểm qua đi. Những phút chờ đợi ấy căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng anh không cho phép mình hoảng loạn.

Có những chuyến đi kéo dài hàng giờ, thậm chí cả đêm, trong mưa lạnh và sương dày. Vai anh tê cứng, lưng đau nhức, chân mỏi rã rời, nhưng anh vẫn không dừng lại. Tiếng rên khe khẽ của thương binh trên cáng như nhắc anh rằng từng bước chậm trễ đều phải trả giá.

Khi đưa được thương binh đến trạm quân y an toàn, Nguyễn Văn Phú thường ngồi lặng một lúc, thở dốc trong bóng tối. Nhìn y bác sĩ tiếp nhận và bắt đầu cấp cứu, anh mới cho phép mình thả lỏng. Với anh, khoảnh khắc ấy là sự xác nhận rằng chuyến đi sinh tử đã không uổng phí.

Trong những năm tháng hoa lửa, Nguyễn Văn Phú – chiến sĩ chuyển thương ban đêm – đã âm thầm giữ lời thề “không bỏ ai lại phía sau”. Anh không để lại dấu chân trên lịch sử hào hùng, nhưng từng bước đi lặng lẽ của anh đã giữ lại sự sống, góp phần làm nên tình đồng đội sâu nặng và sức mạnh bền bỉ của quân đội trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn