Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN PHÚC CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Chi đoàn trường TH Nguyễn Thị Minh Khai (Xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VĂN PHÚC CỰU CHIẾN BINH

🌿 NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN TRÊN CHIẾN TRƯỜNG K

Có những cuộc chiến đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ký ức về những ngày quân ngũ vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim của những người lính từng đi qua chiến tranh.

Ông Nguyễn Văn Phúc (sinh ngày 05/01/1968) – người cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường Campuchia. Qua câu chuyện chân thành của ông, chúng tôi càng hiểu hơn về những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh sau ngày đất nước thống nhất.

Ông kể, ngày 28/8/1986, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông lên đường nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Ông được biên chế vào Trung đoàn 548, Mặt trận 479, Quân khu 7 và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Những ngày đầu, đơn vị đóng quân tại tỉnh Battambang, sau đó chuyển về tỉnh Siem Reap để làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực Angkor Wat. Nhắc đến nơi này, ông vẫn nhớ như in hình ảnh ngôi đền cổ kính, uy nghi giữa núi rừng Campuchia. Ông bảo, đó là một kỳ quan mà đến hôm nay ông vẫn không thể quên. Nhưng phía sau vẻ đẹp ấy là một chiến trường đầy hiểm nguy, nơi mỗi bước chân của người lính đều phải đánh đổi bằng sự cảnh giác và lòng dũng cảm.

Ông chia sẻ rằng, điều khiến người lính luôn thấp thỏm không chỉ là những cuộc phục kích bất ngờ của địch, mà còn là những bãi mìn được gài khắp các tuyến đường hành quân. Có những ngày đơn vị phải di chuyển qua những cung đường tưởng chừng rất bình thường, nhưng không ai biết phía dưới lòng đất đang ẩn chứa điều gì.

Ông xúc động kể lại một kỷ niệm mà suốt gần bốn mươi năm qua vẫn chưa thể nào quên. Hôm ấy, trên đường làm nhiệm vụ, một chiếc xe chở củi của người dân đi phía trước bất ngờ cán phải mìn chống tăng. Một tiếng nổ lớn vang lên, sức ép hất tung cả chiếc xe lên không trung. Chứng kiến cảnh tượng ấy, ông và đồng đội không khỏi bàng hoàng. Ông lặng người rồi nói với chúng tôi: "Nếu chiếc xe của người dân không đi trước, rất có thể xe của bộ đội mình đã là chiếc xe trúng mìn."

Đó chỉ là một trong rất nhiều lần ông đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ông cười hiền và nói rằng mình đã "suýt chết nhiều lần". Với người lính chiến trường K, chiến tranh không phải lúc nào cũng là những trận đánh lớn, mà đôi khi chỉ là một bước chân sai, một khúc cua, hay một chuyến xe đi qua vùng đất có gài mìn.

Có lẽ cũng vì đã từng trải qua những tháng ngày sinh tử ấy nên khi nhìn lại cuộc đời quân ngũ, ông chỉ nhẹ nhàng đúc kết bằng một câu nói khiến chúng tôi lặng người: "Người lính khi ra trận chỉ có ba con đường: trở thành liệt sĩ, trở thành thương binh hoặc may mắn được trở về quê hương."

Đó không phải là sự bi quan, mà là sự bình thản của một người đã chấp nhận mọi hy sinh khi khoác lên mình màu áo lính.

Điều khiến chúng tôi cảm phục hơn cả là sau khi rời quân ngũ, ông vẫn luôn gìn giữ tình đồng đội như một phần máu thịt. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh tại địa phương, thường xuyên gặp gỡ, động viên những người từng cùng mình đi qua chiến trường Campuchia. Theo lời ông, hiện nay tại khu vực Phước Bình chỉ còn khoảng bốn người từng tham gia chiến trường K cùng sinh hoạt trong Hội. Mỗi lần gặp nhau, mỗi tấm ảnh lưu niệm đều là một cách để họ cùng nhau gìn giữ ký ức về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.

Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện của ông vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên. Chúng tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay không chỉ được xây dựng bằng những chiến công trên quê hương, mà còn được vun đắp bởi sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính đã làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN PHÚC CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa