NGUYỄN VĂN PHÚC – NGƯỜI ĐI TRƯỚC TRONG BÓNG TỐI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, trước khi một đoàn xe lăn bánh hay một mũi vận chuyển xuất phát, luôn có những người đi trước trong im lặng. Nguyễn Văn Phúc, chiến sĩ trinh sát Binh đoàn Trường Sơn, là nhân chứng sống của những bước chân mở lối giữa rừng sâu và tọa độ lửa.
NGUYỄN VĂN PHÚC – NGƯỜI ĐI TRƯỚC TRONG BÓNG TỐI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, trước khi một đoàn xe lăn bánh hay một mũi vận chuyển xuất phát, luôn có những người đi trước trong im lặng. Nguyễn Văn Phúc, chiến sĩ trinh sát Binh đoàn Trường Sơn, là nhân chứng sống của những bước chân mở lối giữa rừng sâu và tọa độ lửa.
Theo Lịch sử Binh đoàn Trường Sơn và tư liệu lực lượng trinh sát – dẫn đường, nhiệm vụ của Nguyễn Văn Phúc là thăm dò đường, phát hiện bom mìn, chọn tuyến tránh, bảo đảm an toàn cho lực lượng phía sau. Công việc đòi hỏi nhớ từng khúc cua, từng con suối, cả những thay đổi rất nhỏ sau mỗi trận bom.
Có đêm, anh đi trước đoàn xe hàng chục kilômét. Trời không trăng, rừng dày, chỉ có la bàn và trí nhớ địa hình. Nghe tiếng máy bay, Nguyễn Văn Phúc nằm ép xuống đất, chờ bom dội xong mới bò dậy đi tiếp. Có lần, anh phát hiện bom từ trường cài sát lề đường, kịp thời báo công binh xử lý, cứu cả đoàn xe phía sau.
Nguy hiểm nhất là khi phải dẫn đường vòng qua khu vực chưa có lối mòn. Nguyễn Văn Phúc dùng dao phát rừng, đánh dấu bí mật, vừa đi vừa nghe ngóng. Anh nói với đồng đội: “Mình đi đúng, cả đoàn sống.” Sự chính xác của người trinh sát đôi khi quyết định thành bại của một chuyến hàng.
Trong những năm ác liệt, Nguyễn Văn Phúc nhiều lần đi liên tục nhiều ngày, ngủ vội bên gốc cây, ăn lương khô, uống nước suối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy đoàn xe vượt qua an toàn, anh lại lặng lẽ quay đầu, tiếp tục chuyến đi kế tiếp—không để lại dấu vết.
Hòa bình, người trinh sát năm xưa trở về đời thường. Nhưng trên con đường huyền thoại, vẫn còn đó những bước chân đi trước ánh đèn, góp phần giữ cho Trường Sơn luôn thông tuyến.



