Nguyễn Văn Phụng (1)
Có một thời, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Những cánh đồng xanh bị bom cày đạn xới, những mái nhà đơn sơ tiễn con em lên đường ra trận, và biết bao người mẹ, người vợ lặng lẽ gửi trọn niềm tin vào ngày chiến thắng. Đó là thời của gian khổ, hy sinh, nhưng cũng là thời của lòng yêu nước cháy bỏng, của ý chí quật cường và khát vọng độc lập, tự do. Trong những năm tháng ấy, hàng triệu người con đất Việt đã rời quê hương, gác lại tuổi xuân, gia đình và những ước mơ riêng để bước vào chiến trường. Họ là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi mang theo chiếc ba lô con cóc, vài bộ quân trang bạc màu và một trái tim rực lửa. Họ lên đường không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, mà để đổi lấy hòa bình cho dân tộc, độc lập cho non sông. Những bước chân hành quân vượt Trường Sơn, băng qua mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của một thế hệ. Có những đêm ngủ rừng, màn trời chiếu đất; có những bữa cơm chỉ là nắm gạo rang, củ sắn lùi; có những trận chiến mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng giữa gian nan ấy, người lính vẫn cất cao tiếng hát, vẫn động viên nhau tiến về phía trước bởi trong tim họ luôn cháy lên niềm tin: ngày đất nước thống nhất nhất định sẽ đến. Thời hoa lửa không chỉ có bom đạn và mất mát, mà còn sáng ngời tình đồng chí, đồng đội. Đó là khi những người lính chia nhau từng ngụm nước giữa chiến trường khô cháy, nhường nhau từng miếng lương khô trong cơn đói, sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội. Tình cảm ấy thiêng liêng như máu thịt, trở thành sức mạnh để họ vượt qua mọi hiểm nguy. Biết bao người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp trở về gặp mẹ, có người còn dang dở mối tình đầu, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, biên giới hay những chiến trường khốc liệt. Họ ra đi, nhưng không mất đi. Máu của họ đã hòa vào đất mẹ, góp phần tô thắm lá cờ Tổ quốc, làm nên nền hòa bình mà hôm nay chúng ta đang được sống. Và cũng có những người trở về, mang trên mình thương tích của chiến tranh, mang theo ký ức không thể nào quên về một thời đạn bom. Họ trở lại đời thường với đôi bàn tay chai sạn, với nghị lực phi thường, tiếp tục dựng xây quê hương từ đống tro tàn của chiến tranh. Chính họ là những nhân chứng sống động nhất, kể lại cho thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà là thành quả của biết bao hy sinh. Hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, “thời hoa lửa” không chỉ còn là ký ức, mà đã trở thành ngọn lửa tinh thần soi sáng các thế hệ mai sau. Đó là bài học về lòng yêu nước, về sự dũng cảm, về tinh thần đoàn kết và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của một thời máu lửa vẫn còn mãi – nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh và tiếp tục viết tiếp những trang đẹp nhất cho quê hương, Tổ quốc Việt Nam.



