Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Phượng

Nguyễn Văn Phượng

Phú Thọ18/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Phượng sinh năm 1953 tại vùng quê Hà Trung – Thanh Hóa, nơi những năm tháng chiến tranh đã in dấu trong từng mái nhà, thửa ruộng. Lớn lên giữa gian khó, anh sớm thấu hiểu giá trị của hòa bình và nuôi dưỡng trong mình ước nguyện được góp sức bảo vệ quê hương.

Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Văn Phượng viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, anh mang theo ánh mắt dõi theo của gia đình và lời hẹn giản dị: “Khi đất nước yên bình, con sẽ trở về.” Từ giây phút ấy, anh chính thức bước vào cuộc đời người lính.

Phượng được biên chế vào Sư đoàn 368 Pháo binh. Những ngày đầu huấn luyện đầy vất vả: vai gùi đạn nặng, tay thuần thục từng thao tác bên khẩu pháo, chân quen dần với những chặng hành quân dài xuyên rừng. Nhưng bằng ý chí của tuổi trẻ, anh nhanh chóng trưởng thành, trở thành một chiến sỹ pháo binh kiên cường.

Trên chiến trường, những trận địa pháo luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của kẻ thù. Giữa bom đạn dồn dập, Nguyễn Văn Phượng cùng đồng đội vẫn vững vàng bám trụ. Mỗi lần khai hỏa, ánh lửa từ nòng pháo bùng lên, rực sáng giữa màn đêm, như những đóa “hoa lửa” kiêu hãnh. Đó không chỉ là sức mạnh của vũ khí, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin chiến thắng.

Trong một trận đánh ác liệt, trận địa bị bom địch cày xới, công sự sụp đổ, nhiều chiến sỹ bị thương. Không quản hiểm nguy, Phượng lao vào cùng đồng đội cứu người, củng cố lại vị trí chiến đấu. Đôi tay anh rớm máu vì đất đá, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Khi khẩu pháo tiếp tục gầm vang, anh hiểu rằng mình và đồng đội đã giữ vững được trận địa, giữ vững niềm tin.

Những năm tháng chiến đấu từ 1972 đến 1976 là quãng đời đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Nguyễn Văn Phượng đã trưởng thành từ chính khói lửa chiến tranh, học được giá trị của tình đồng chí và sự hy sinh cao cả.

Năm 1976, anh xuất ngũ với quân hàm Hạ sỹ, chức vụ chiến sỹ, trở về quê hương Hà Trung. Rời xa chiến trường, anh lại trở về với cuộc sống bình dị, cần mẫn lao động, xây dựng gia đình. Nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống mãi trong anh.

Đối với Nguyễn Văn Phượng, những ánh lửa từ trận địa năm xưa không bao giờ tắt. Đó là biểu tượng của tuổi trẻ đã cống hiến, của lòng yêu nước và niềm tự hào được góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Phượng | Câu chuyện thời hoa lửa