Nguyễn Văn Quân ngọc lửa vẫn cháy trong thời bình
Sinh ra giữa làng quê yên bình, tuổi thơ ông gắn với ruộng đồng, với những buổi trưa nắng chang chang và tiếng gió thổi qua hàng dừa. Khi đất nước còn nhiều gian nan, ông rời mái nhà tranh, khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày đi, ông còn rất trẻ, mang theo niềm tin giản dị: đi để đất nước được yên bình, để quê hương không còn tiếng súng.
Có những ngọn lửa bùng lên trong bom đạn, rồi tắt đi khi chiến tranh kết thúc. Nhưng cũng có những ngọn lửa không bao giờ tắt – đó là ngọn lửa được thắp lên từ lòng yêu nước, từ sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa.
Ông là một người lính như thế.
Sinh ra giữa làng quê yên bình, tuổi thơ ông gắn với ruộng đồng, với những buổi trưa nắng chang chang và tiếng gió thổi qua hàng dừa. Khi đất nước còn nhiều gian nan, ông rời mái nhà tranh, khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày đi, ông còn rất trẻ, mang theo niềm tin giản dị: đi để đất nước được yên bình, để quê hương không còn tiếng súng.
Những năm tháng hoa lửa là chuỗi ngày không thể nào quên. Gian khổ bủa vây, thiếu thốn chồng chất, nhưng trên tất cả là tình đồng đội keo sơn – thứ tình cảm được tôi luyện trong thử thách, gắn kết bằng niềm tin và lý tưởng chung. Trong những lúc khó khăn nhất, chính tinh thần ấy đã giúp người lính đứng vững, bước tiếp và hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi chiến tranh qua đi. Ông trở về, mang theo những ký ức không thể gọi tên bằng lời. Có những điều ông không kể, chỉ lặng lẽ cất sâu trong lòng. Nhưng trong ánh mắt, trong dáng đi chậm rãi và trong cách sống nghĩa tình, người ta vẫn thấy rõ dấu ấn của một thời hoa lửa.
Trở lại đời thường, ông sống giản dị như bao người dân quê khác. Không huân chương khoe trước ngực, không tự nhận mình là anh hùng. Nhưng trong từng việc làm nhỏ, trong cách đối nhân xử thế, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn hiện hữu: trung thực, nghĩa tình, trách nhiệm với cộng đồng và với thế hệ mai sau.
Thời gian trôi qua, mái tóc ông bạc dần theo năm tháng. Nhưng ngọn lửa trong tim người lính năm xưa vẫn âm ỉ cháy – đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tự hào dân tộc, của khát vọng giữ gìn hòa bình. Ngọn lửa ấy không ồn ào, không rực rỡ, nhưng đủ ấm để soi đường cho con cháu hôm nay hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có.
Câu chuyện hoa lửa của người lính năm xưa vì thế không khép lại trong chiến tranh, mà tiếp tục được viết nên trong thời bình – bằng sự lặng lẽ cống hiến, bằng một cuộc đời sống trọn nghĩa với quê hương, trọn tình với Tổ quốc.



