Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Quanng

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Quang, sinh năm 1953.
Năm 1974, khi chiến tranh vẫn còn những ngày tháng ác liệt cuối cùng, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Hai mươi mốt tuổi – cái tuổi vừa đủ để hiểu về trách nhiệm – tôi bước vào quân ngũ với suy nghĩ giản dị: Tổ quốc đang cần, và tôi phải sẵn sàng.

Ngày đi, mẹ tôi chỉ nắm tay thật chặt, dặn một câu nghẹn lại: “Giữ gìn lấy mình con nhé.”
Cha thì gật đầu thật mạnh, như gửi trọn niềm tin vào bước chân tôi. Những lời ít ỏi ấy lại trở thành hành trang lớn nhất tôi mang theo vào chiến trường.

Trong quân ngũ, tôi hiểu rõ thế nào là ngọn lửa của người lính.
Ngọn lửa bếp dã chiến sưởi ấm những đêm lạnh buốt nơi rừng sâu.
Ngọn lửa soi đường trong những đêm hành quân giữa tiếng pháo vọng lại.
Và hơn hết là ngọn lửa trong lòng – lửa của ý chí, của niềm tin, của tình đồng đội keo sơn.

Nhưng chiến tranh khốc liệt cũng khiến ngọn lửa ấy hao dần.
Hao khi đưa tiễn một người bạn nằm lại sau một trận đánh.
Hao trong những đêm dài nghe tiếng pháo mà chỉ mong trời sáng nhanh.
Hao trong những phút nhớ nhà, nhớ mái ấm cũ đến nghẹn lòng.

Bốn năm quân ngũ – bốn năm tuổi trẻ tôi được rèn giũa bằng gian khổ, mất mát và sự trưởng thành.

Năm 1978, tôi xuất ngũ trở về quê hương.
Ngày trở lại, đường làng vẫn như xưa, bờ tre vẫn rì rào trong gió, nhưng trong lòng tôi đã khác. Người lính sau chiến tranh luôn trở nên trầm lắng – bởi có những điều mang theo suốt đời mà không thể nói hết bằng lời.

Tôi bắt đầu lại cuộc sống đời thường: làm ruộng, dựng gia đình, vun vén tương lai từ những điều bình dị. Ngọn lửa chiến trường không còn cháy dữ dội nữa, nhưng nó đã trở thành một đốm lửa âm ỉ, bền bỉ – giúp tôi sống nghĩa tình, kiên trì và trân trọng từng ngày hòa bình.

Giờ đây, khi nhìn lại tuổi trẻ đã qua, tôi thấm thía rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là khi phần rực sáng nhất của cuộc đời người lính đã gửi cho Tổ quốc, để hôm nay đất nước được bình yên.
Và phần lửa còn lại – dù nhỏ thôi – vẫn soi sáng cuộc đời tôi, vẫn là niềm tự hào thầm lặng của một người từng khoác lên mình màu áo lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Quanng | Câu chuyện thời hoa lửa