Nguyễn Văn Rị Người lính tải đạn kiên cường của quê hương Đông Hải
Người lính tải đạn kiên cường của quê hương Đông Hải
Cựu chiến binh Lê Văn Nhiều, sinh ngày 17 tháng 3 năm 1953 tại Đông Hải, là một trong những người lính từng làm nhiệm vụ tải đạn và tiếp tế cho chiến trường miền Tây Nam Bộ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù không trực tiếp chỉ huy trận đánh lớn, nhưng những năm tháng âm thầm gùi đạn, chuyển lương thực giữa bom đạn của ông đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.
Ông Lê Văn Nhiều sinh ra trong một gia đình đông con sống bằng nghề làm ruộng và đánh cá ven sông. Từ nhỏ, ông đã quen với cảnh nghèo khó và cuộc sống vất vả của người dân quê Đông Hải. Những năm cuối thập niên 1960, chiến tranh ngày càng khốc liệt, nhiều thanh niên trong xóm lần lượt lên đường tham gia cách mạng.
Tháng 10 năm 1970, khi vừa tròn mười bảy tuổi, ông tham gia lực lượng hậu cần địa phương. Nhờ sức khỏe tốt và khả năng đi lại nhanh nhẹn trên địa hình sông nước, ông được giao nhiệm vụ vận chuyển đạn dược và lương thực cho các đơn vị chiến đấu.
Đó là công việc cực kỳ gian nan. Người lính tải đạn phải hành quân chủ yếu vào ban đêm để tránh máy bay và các cuộc phục kích của địch. Mỗi chuyến đi có khi kéo dài nhiều ngày, phải mang trên vai hàng chục ký đạn dược vượt qua đồng nước, rừng tràm và những tuyến kênh nguy hiểm.
Ông Nhiều nhớ mãi chuyến làm nhiệm vụ vào ngày 3 tháng 4 năm 1972. Hôm ấy, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa đạn ra tuyến trước vì lực lượng chiến đấu đang thiếu đạn nghiêm trọng sau nhiều ngày giao tranh liên tục.
Khoảng 8 giờ tối, ông cùng tổ tải đạn xuất phát từ căn cứ giữa trời mưa lớn. Đường đi lầy lội, nước ngập gần tới ngực, mỗi người phải gùi hai thùng đạn nặng trên vai. Để tránh bị phát hiện, cả tổ di chuyển trong im lặng tuyệt đối.
Đến gần nửa đêm, khi đoàn đang băng qua cánh đồng gần bờ kênh lớn, pháo sáng bất ngờ bắn lên từ phía địch. Tiếng súng vang lên dữ dội làm cả khu vực sáng rực. Một số đồng đội phải nằm xuống ruộng nước để tránh đạn.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ trượt chân làm rơi thùng đạn xuống mương sâu. Nếu mất số đạn này, đơn vị phía trước sẽ gặp nguy hiểm. Không ngại hiểm nguy, ông Lê Văn Nhiều lập tức lao xuống dòng nước đen giữa tiếng đạn bắn phía trên để kéo số đạn lên.
Ông kể lại rằng nước lạnh buốt, bùn lầy bám kín người nhưng trong đầu chỉ nghĩ phải giữ bằng được số đạn cho bộ đội phía trước chiến đấu. Sau gần mười lăm phút vật lộn trong bóng tối, ông và đồng đội cuối cùng cũng đưa được toàn bộ số đạn tiếp tục lên đường.
Đến gần sáng ngày 4 tháng 4 năm 1972, đoàn tải đạn mới đến nơi giao hàng an toàn. Khi nhìn thấy bộ đội ngoài mặt trận nhận được đạn tiếp tế, ai nấy đều xúc động dù cơ thể đã kiệt sức sau một đêm hành quân.
Cuối năm 1973, trong một lần làm nhiệm vụ gần vùng rừng tràm, ông bị mảnh pháo làm bị thương ở chân trái. Sau thời gian điều trị, ông tiếp tục phục vụ cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Đông Hải với đôi vai vẫn còn đau nhức bởi những năm tháng gùi đạn giữa chiến trường. Cuộc sống thời hậu chiến nhiều khó khăn, ông làm ruộng, nuôi cá và chăm lo cho gia đình.
Năm 2005, ông tham gia sinh hoạt hội cựu chiến binh địa phương và luôn tích cực giúp đỡ bà con khó khăn. Người dân quý trọng ông bởi tính tình chân thật, chịu khó và luôn sống nghĩa tình với đồng đội.
Trong các buổi gặp mặt truyền thống, ông thường nhắc thế hệ trẻ:
“Chiến thắng không chỉ nhờ người cầm súng ngoài mặt trận mà còn nhờ biết bao người âm thầm phía sau.”
Ngày nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng tinh thần bền bỉ và sự hy sinh thầm lặng của người lính tải đạn năm xưa vẫn luôn là niềm tự hào của quê hương Đông Hải.



