Nguyễn Văn Rủa: "Mắt Thần" Trên Cánh Đồng Chết
Có những đêm, để nắm bắt được quy luật thay ca của lính gác, ông Hai Rủa phải nằm bất động trong sình lầy suốt 6 tiếng đồng hồ. Muỗi rừng bu kín, kiến lửa đốt đau nhói, nhưng ông không hề lay chuyển. Ông luyện được khả năng nín thở và di chuyển mà không làm rung một ngọn cỏ. Có lần, ông bò vào sát kho xăng của địch, sát đến mức nghe được cả tiếng lính gác châm lửa hút thuốc và tán chuyện. Trong bóng tối, đôi mắt ông như một chiếc máy ảnh, ghi lại tỉ mỉ sơ đồ hầm ngầm, vị trí đặt pháo và các ổ sú
Nguyễn Văn Rủa: "Mắt Thần" Trên Cánh Đồng Chết
1. Bản năng của loài báo rừng
Nguyễn Văn Rủa sinh năm 1944 tại xã Thái Bình, Châu Thành. Lớn lên giữa vùng giáp ranh đầy bom đạn, ông thuộc lòng từng lối mòn, từng bụi rậm như lòng bàn tay mình. Khi trở thành chiến sĩ trinh sát, ông đã biến những kỹ năng sinh tồn của một người con xứ núi thành một nghệ thuật quân sự đỉnh cao.
Công việc của ông không phải là xả súng trực diện, mà là thâm nhập vào những nơi "nội bất xuất, ngoại bất nhập" của địch. Để vào được căn cứ Trảng Lớn – nơi đóng quân của những đơn vị sừng sỏ nhất – ông phải vượt qua hàng chục lớp rào kẽm gai, những bãi mìn râu tôm và hệ thống đèn pha quét liên tục không một kẽ hở.
2. Cuộc dạo chơi trên "miệng cọp"
Có những đêm, để nắm bắt được quy luật thay ca của lính gác, ông Hai Rủa phải nằm bất động trong sình lầy suốt 6 tiếng đồng hồ. Muỗi rừng bu kín, kiến lửa đốt đau nhói, nhưng ông không hề lay chuyển. Ông luyện được khả năng nín thở và di chuyển mà không làm rung một ngọn cỏ.
Có lần, ông bò vào sát kho xăng của địch, sát đến mức nghe được cả tiếng lính gác châm lửa hút thuốc và tán chuyện. Trong bóng tối, đôi mắt ông như một chiếc máy ảnh, ghi lại tỉ mỉ sơ đồ hầm ngầm, vị trí đặt pháo và các ổ súng máy. Mỗi chuyến đi của ông là một lần đặt cược mạng sống với "tử thần", nhưng ông chưa bao giờ trở về tay không.
3. Đêm "nở hoa" ở sân bay Trảng Lớn
Chiến công chói lọi nhất của "Mắt thần" Hai Rủa là trận tập kích sân bay Trảng Lớn. Trước đó, ông đã một mình "đột vòm" vào sân bay tới 5 lần để xác minh chính xác vị trí đỗ máy bay trực thăng và kho bom.
Đêm nổ súng, trời tối đen như mực. Ông Hai Rủa đi đầu, đôi bàn tay gầy guộc nhưng khéo léo dùng kìm cắt từng sợi kẽm gai một cách êm ái. Ông dẫn đoàn đặc công đi qua kẽ hở giữa hai bãi mìn mà chỉ cần lệch một gang tay là tất cả sẽ tan xương nát thịt. Khi hiệu lệnh tấn công vang lên, những tiếng nổ rung trời xé toạc màn đêm, biến sân bay địch thành một chảo lửa khổng lồ.
Trong lúc địch hỗn loạn bắn trả mù quáng, ông vẫn bình tĩnh điều phối đoàn rút lui theo lộ trình "mắt ma" đã vạch sẵn, đưa toàn bộ đơn vị trở về căn cứ an toàn trong sự ngỡ ngàng của kẻ thù.
4. Người anh hùng thầm lặng của đất Châu Thành
Cả cuộc đời làm trinh sát, Nguyễn Văn Rủa luôn coi mình là một người thầm lặng. Ông không cần những tràng pháo tay rộn rã, chỉ cần những bản đồ ông vẽ ra là chính xác, để máu của đồng đội không phải đổ xuống vô ích.
Năm 1978, với những đóng góp phi thường trong việc "mở mắt" cho các chiến dịch lớn, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Rủa là minh chứng cho trí tuệ và sự gan góc tột cùng của con người Tây Ninh. Ông không chỉ nhìn bằng đôi mắt, mà nhìn bằng lòng yêu nước và sự tận tụy. Trên những cánh đồng Châu Thành ngày nay, dù dấu tích của kẽm gai và mìn đã lùi xa, nhưng huyền thoại về "Mắt thần" Hai Rủa vẫn mãi là một phần của hồn đất, hồn người nơi biên cương.



