Nguyễn Văn Sáu
Ở ấp Phú Quới, xã Tích Thiện, mỗi mùa nắng đến, những bụi hoa lửa lại nở đỏ ven bờ mương. Sắc đỏ ấy không rực rỡ ồn ào, nhưng bền bỉ và ấm áp, như chính cuộc đời của những người đã lặng thầm cống hiến cho quê hương. Năm 1960, người thanh niên Nguyễn Văn Sáu tham gia công tác hậu cần. Công việc của ông không ở tuyến đầu, nhưng lại âm thầm và không kém phần hiểm nguy. Gùi gạo, chuyển thư, tiếp tế cho cán bộ… từng chuyến đi là từng lần đối diện với sự rình rập. Ông hiểu rằng, phía sau mỗi bước chân
Ở ấp Phú Quới, xã Tích Thiện, mỗi mùa nắng đến, những bụi hoa lửa lại nở đỏ ven bờ mương. Sắc đỏ ấy không rực rỡ ồn ào, nhưng bền bỉ và ấm áp, như chính cuộc đời của những người đã lặng thầm cống hiến cho quê hương.
Năm 1960, người thanh niên Nguyễn Văn Sáu tham gia công tác hậu cần. Công việc của ông không ở tuyến đầu, nhưng lại âm thầm và không kém phần hiểm nguy. Gùi gạo, chuyển thư, tiếp tế cho cán bộ… từng chuyến đi là từng lần đối diện với sự rình rập. Ông hiểu rằng, phía sau mỗi bước chân của mình là niềm tin của đồng đội.
Tháng 4 năm 1963, ông bị bắt. Những ngày bị giam ở khám Trà Ôn rồi khám lớn Vĩnh Long là quãng thời gian thử thách ý chí. Trong bốn bức tường chật hẹp, ông cùng anh em động viên nhau giữ vững tinh thần. Ông thường kể, những đêm dài trong lao tù, ông nhớ đến con đường quê và sắc hoa lửa đỏ thắm mỗi mùa nắng. Hình ảnh ấy như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim giữa cảnh tối tăm.
Ngày được trả tự do, ông trở về khi mái tóc đã sớm pha sương. Quê hương vẫn bình dị như xưa. Bên bờ mương, hoa lửa vẫn cháy rực dưới nắng. Ông đứng lặng nhìn màu hoa ấy, lòng trào dâng niềm xúc động. Bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu đớn đau dường như lắng lại trong khoảnh khắc ấy.
Những năm sau đó, ông tiếp tục tham gia cơ sở cách mạng, rồi sống giản dị giữa xóm làng. Ông không nói nhiều về mình, chỉ nhắc con cháu phải biết trân trọng hòa bình. Trước hiên nhà, ông trồng một bụi hoa lửa. Mỗi khi hoa nở, ông thường mỉm cười:
“Lửa phải giữ cho cháy mãi trong lòng.”
Giờ đây, người đã đi xa, nhưng hoa lửa vẫn nở mỗi mùa. Màu đỏ ấy không chỉ là sắc hoa của đất trời Tích Thiện, mà còn là màu của lòng trung kiên, của niềm tin son sắt và của một đời người đã sống trọn với quê hương.
Màu hoa lửa – âm thầm mà bền bỉ, như chính ngọn lửa của những người cách mạng năm xưa.



