Nguyễn Văn Sơn
Dưới làn sóng mưa bão, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng nắm cơm, hớp nước giữa khói bơm của chiến trường. Có người ngã xuống khi trong tay họ còn ôm súng với một trái tim bất khuất. Họ nằm xuống nhưng ý chí kiên cường của họ vẫn sừng sững trước mưa bom bão đạn.
Dưới làn sóng mưa bão, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng nắm cơm, hớp nước giữa khói bơm của chiến trường. Có người ngã xuống khi trong tay họ còn ôm súng với một trái tim bất khuất. Họ nằm xuống nhưng ý chí kiên cường của họ vẫn sừng sững trước mưa bom bão đạn.
Năm 1983, khi mới vừa tròn 20 tuổi, ông Nguyễn Văn Sơn (sinh năm 1963, quê tại ấp Bình Long, xã Thanh Bình, huyện Chợ Gạo) đã nhập ngủ tại Sư đoàn 868 ở Đồng Tâm, huyện Châu Thành; sau đó ông được tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế, chống nạn diệt chủng do tập đoàn Pol Pot-Ieng Sary gây ra. Trong 4 năm ròng rã chiến đấu ngày đêm, ông bị thương rất nhiều lần. Lần cuối vào đầu năm 1987, ông bị thương rất nặng, bàn tay trái và các đầu ngón tay của bàn tay phải đứt lìa. Khi đó, ông được đưa về Bệnh viện 175 Tp. Hồ Chí Minh điều trị. Lúc ấy, trên người ông chỉ có chiếc áo không lành lặn và chiếc quần đùi.
Thương binh Nguyễn Văn Sơn còn nhớ như in cái ngày hôm đó: “ Hôm ấy, Trung đội của tôi đi thăm đường thì bất ngờ bọn Pol Pot bắn B40; chúng tôi mới bò vào gốc cây thì trúng phải mìn của chúng đã được gài sẵn phát nổ. Tôi và một số anh em trong Trung đội đã bị thương…”. Ông nghẹn ngào như có một nỗi niềm không thể giải bày. Dù không kể tiếp, nhưng tôi cảm nhận được cảm giác của người thanh niên mới vừa 23 tuổi đời với bao dự định, ước mơ ở phía trước đã cảm thấy sợ hãi như thế nào trước tình cảnh lúc đó.
Khi rời chiến trường máu lửa, người bộ đội ấy bước vào cuộc chiến mới, cuộc chiến đấu để giữ mình không buông xuôi, không gục ngã. Thương binh Nguyễn Văn Sơn trở về đời thường với cánh tay trái cục gần đến khuỷu tay, các đầu ngón tay của bàn tay phải không còn, mắt trái bị thương nặng đến nay đã không còn nhìn thấy gì và rất nhiều vết thương của chiến tranh ác liệt. Nhưng ông đã không đầu hang trước số phận của mình. Ông bắt đầu tập làm những công việc đơn giản bằng nửa cánh tay còn lại. Ông chia sẻ một cách rất lạc quan: “ Người ta mất đôi chân, người ta còn khổ hơn mình. Mình còn 1 con mắt, còn đôi chân, còn 1 phần của đôi tay lẽ nào lại chịu đầu hàng số phận.”
Qua những lời kể và những vết thương mà ông phải chịu. Tôi biết rằng, để có được hòa bình như hôm nay ông cha ta đã đổi bằng biết bao xương máu. Để cờ Tổ quốc tung bay trong gió như hôm nay, đã có hàng trăm, hàng nghìn anh hùng phải hi sinh vì độc lập dân tộc. Từ đó, thế hệ trẻ chúng ta ngày hôm nay cần phải cố gắng gìn giữ và xây dựng phát triển tương lai của đất nước


