NGUYỄN VĂN SƠN NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Nguyễn Văn Sơn sinh ngày 20 tháng 12 năm 1963, lớn lên tại Khóm 12, phường Trà Vinh – một vùng đất hiền hòa nhưng từng thấm đẫm dấu tích của chiến tranh và lịch sử đấu tranh kiên cường. Tuổi thơ của ông gắn liền với những con hẻm nhỏ, những câu chuyện về người lính, về hy sinh và lòng yêu nước được truyền lại từ thế hệ cha anh.
Nguyễn Văn Sơn sinh ngày 20 tháng 12 năm 1963, lớn lên tại Khóm 12, phường Trà Vinh – một vùng đất hiền hòa nhưng từng thấm đẫm dấu tích của chiến tranh và lịch sử đấu tranh kiên cường. Tuổi thơ của ông gắn liền với những con hẻm nhỏ, những câu chuyện về người lính, về hy sinh và lòng yêu nước được truyền lại từ thế hệ cha anh.
Tháng 3 năm 1983, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Nguyễn Văn Sơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đã hòa bình, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian khó. Trong môi trường quân ngũ nghiêm khắc, ông được rèn luyện ý chí, kỷ luật và tinh thần đồng đội. Những tháng ngày ấy đã hun đúc trong ông bản lĩnh của người lính Cụ Hồ – sống trách nhiệm, nghĩa tình và luôn đặt lợi ích tập thể lên trên bản thân.
Rời quân ngũ trở về đời thường, ngọn lửa người lính trong ông không hề lụi tắt. Trở về với Khóm 12 thân quen, ông Sơn tiếp tục cống hiến bằng một cách khác – lặng lẽ nhưng bền bỉ. Năm 2000, ông được tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh. Từ đây, một chặng đường mới bắt đầu – chặng đường của người “giữ lửa” cho đồng đội giữa thời bình.
Trên cương vị chi hội trưởng, ông luôn gần gũi hội viên, quan tâm đời sống của từng cựu chiến binh, vận động nhau sống gương mẫu, chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước. Ông là cầu nối gắn kết những người lính năm xưa, để tinh thần đồng đội không chỉ tồn tại trong ký ức mà hiện diện trong từng việc làm nghĩa tình: giúp nhau vượt khó, tham gia phong trào địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Nguyễn Văn Sơn không phải là người kể nhiều về chiến công của mình. Nhưng qua từng việc làm, từng bước đi lặng thầm, ông đã chứng minh rằng: hoa lửa không chỉ nở nơi chiến trường, mà còn bền bỉ tỏa hương trong đời sống hôm nay. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của trách nhiệm và nghĩa tình – ông đã giữ, đã truyền và sẽ còn tiếp tục cháy mãi trên quê hương Trà Vinh.



